Số mệnh kiểu này cũng ác thật, chỉ nghe cô xin lỗi một câu thôi đã bị trẹo chân.
Quả nhiên ông đã xem nhẹ lòng thù hận của con gái cả nhà mình quá rồi. Bây giờ ông đang cân nhắc bữa sau có nên mua hai ngôi nhà dưới danh nghĩa của cô tặng cô hay không, để bớt chút hiểu lầm ngày trước.
Dù sao ông thân là một người bố già còn phải nuôi con, không thương không được.
"Đi thôi." Ông vờ như không thấy cô em vợ của mình chật vật cỡ nào, đổi hướng khác đi.
Trong lúc Khương Lệ còn do dự có nên qua đó giúp hay không thì chồng bà đã dẫn Liễu Mộc Mộc rời đi nhanh chóng.
Thế là bà lại chần chừ vài giây, sau đó vội vàng đi theo.
Gia đình Đổng Chính Hào đi rồi, bố mẹ Khương Lệ vội kéo Khương Giai té dập mặt lên.
Màn kịch ồn ào khép lại. Thầy Ninh cách đó không xa đang xem kịch bật cười, nói với Chiêm Hồi Thiên bên cạnh mình: "Mẹ kế của cậu ngoài khuôn mặt thì thật sự chẳng còn chỗ nào đáng khen."
Chiêm Hồi Thiên không đáp lời thầy ta. Bây giờ khi đã trở nên nghèo khổ, ai cũng có thể thấy rõ khuyết điểm đầy người bà ta. Lúc trước còn là bà Chiêm, làm gì có ai dám nói bà ta không tốt cái này, không tốt cái nọ.
Rõ ràng chỉ là một ả tình nhân mưu hèn kế bẩn, dựa dẫm đàn ông.
Nếu không phải vì Khương Giai không sinh được con thì địa vị của anh ta ở nhà họ Chiêm đã sớm bị thay thế rồi.
"Thôi, tôi phải đi rồi. Sau này nhà họ Chiêm phải dựa vào cậu cả." Thầy Ninh vỗ vai Chiêm Hồi Thiên.
Chiêm Hồi Thiên cung kính đáp: "Con được như ngày hôm nay đều là nhờ thầy Ninh chỉ dẫn. Sau này nếu có việc gì thì thầy cứ nói con ạ."
Nói rồi hai tay dâng lên một chiếc thẻ.
Thầy Ninh nhận lấy, cảm thán: "Ầy, mới đó mà đã năm năm rồi. Nhớ năm năm trước khi cậu tìm tới tôi vì không muốn để mẹ kế mình sinh con thì cậu vẫn còn là một đứa trẻ bồng bột, làm việc chẳng thèm suy nghĩ. Bây giờ đã có thể tự mình quản lý một công ty, giỏi hơn bố cậu năm đó nhiều."
Chiêm Hồi Thiên thoáng im lặng, nghiến răng nói: "Ông ta là kẻ điên."
Sau khi biết được chuyện Chiêm Hoành Nghiệp từng làm nhờ thầy Ninh, ông ta đã không thể nhìn thẳng người bố mình từng tôn trọng ấy nữa rồi. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Thầy Ninh cười: "Một người mất lí trí sẽ kéo tất cả rơi vào hố sâu. Mong cậu sau này đừng khiến tôi thất vọng."
"Thầy yên tâm." Chiêm Hồi Thiên cam đoan.
Anh ta sẽ không điên cuồng như Chiêm Hoành Nghiệp, chỉ vì mở rộng địa bàn kinh doanh mà không ngừng giết người. Mà hại người khác thôi thì chưa đủ, ngay cả người nhà ông ta cũng chẳng tha.
Cả mẹ ruột anh ta, người lớn lên từ nhỏ cùng ông ta, còn sinh hai đứa con cho ông ta nữa.
Đều là người không có máu mủ ruột thịt với mình nhưng Chiêm Hoành Nghiệp có thể không chút do dự hiến tế mẹ anh ta, trong khi Khương Giai ngay bên cạnh lại được tha mạng.
Đây chính là nguyên nhân anh ta hận người phụ nữ đó như vậy, cũng là tội của bà ta.
Sau khi lấy lại tinh thần, Chiêm Hồi Thiên lái xe đưa thầy Ninh về chỗ ở.
Thầy Ninh đang định xuống xe thì đột nhiên Chiêm Hồi Thiên gọi thầy ta lại.
Anh ta xuống xe lấy một cái hộp trong cốp xe ra, bên trong đựng bình hoa màu xám.
Khi nhìn thấy bình hoa, thầy Ninh thoáng qua vài phần ngạc nhiên: "Sao cậu lại mang thứ này đến đây?"
Chiêm Hồi Thiên lảng tránh ánh mắt của thầy Ninh, hạ giọng đáp: "Con cảm thấy cứ để đồ này trong nhà sẽ không an toàn. Con cũng không định dùng nó, vẫn nên để thầy Ninh lấy lại thì hơn."
Anh ta dừng lại một chút mới nói tiếp: "Con sẽ quản lý công ty, không dùng thủ đoạn bẩn thỉu giống như ông ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!