Chương 22: (Vô Đề)

Có vẻ Chiêm Ny không phát hiện sự khác thường của Liễu Mộc Mộc, vẫn nhìn chằm chằm người đàn ông phía trước.

Cô ta nhớ rất rõ giọng nói này, là vị luật sư vài hôm trước tới nhà cô ta thông báo di chúc của bố.

Hai người phía trước vẫn tiếp tục trò chuyện.

"Tiếc thật, tài sản của Chiêm Hoành Nghiệp cũng có phải ít đâu. Nếu sửa lại di chúc, cho dù không được nhận cổ phần công ty thì cô bé kia cũng nhận được hơn trăm triệu đấy."

Vị luật sư đó cười nhạt: "Chiêm Hồi Thiên đối xử với em gái cũng khá tốt mà, tiếc gì chứ."

Hôm đó lúc Chiêm Hoành Nghiệp nhắc tới chuyện sửa đổi di chúc cũng chỉ nói mơ hồ, cuối cùng vẫn chưa quyết định. Bây giờ cố chủ đã qua đời rồi, quan hệ hợp tác của ông ta và nhà họ Chiêm đã kết thúc.

Có người bỏ tiền bảo ông ta nói với người khác như vậy, nhưng ông ta cũng không nói dối, vậy cớ sao lại không làm. Dù gì cũng là chuyện nhà họ Chiêm, ông ta chỉ là người ngoài, kiếm tiền thì vẫn phải kiếm chứ.

Người bên cạnh cười lắc đầu: "Anh em ruột thịt còn tính toán chi li từng đồng. Bây giờ cô bé đó nhận được mấy đồng đâu chứ. Chờ sau này Chiêm Hồi Thiên kết hôn sinh con thì rảnh đâu mà cho em gái mình tiền nữa."

Vị luật sư kia không nói gì thêm, có vẻ cũng đồng tình với câu nói này.

Hai người dần đi xa, còn Chiêm Ny vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi.

Hơn trăm triệu là bao nhiêu? Đối với một cô gái nhỏ chưa bắt đầu kiếm tiền, đây chính là số tiền mà cô ta dùng cả đời cũng không hết.

Vốn dĩ cô ta sẽ được nhận nhiều tiền như vậy, nhưng bây giờ, cô ta chẳng có một đồng nào hết.

Anh hai nói sẽ chăm sóc cô, nhưng chỉ là cho cô ta chỗ ăn chỗ ngủ thôi. Còn nếu thật sự muốn chăm sóc cô, vậy sao không chia tiền cho cô ta?

Đủ loại suy nghĩ hỗn loạn khiến đầu Chiêm Ny ong lên. Thậm chí cô ta còn chẳng để ý tới Liễu Mộc Mộc bên cạnh, đứng một lúc thì đột nhiên chạy đi.

Liễu Mộc Mộc đứng im tại chỗ. Cô không đuổi theo cô ta mà chờ Đổng Chính Hào tìm tới chỗ mình.

Khi này cô cũng nghe thấy cuộc đối thoại kia. Theo cô thì tiền tài vốn là thứ có được nhờ may mắn, mất đi do số mệnh của mình thôi. Chúng ta không nên vì số mệnh định sẵn không tiền không tài mà ngừng phấn đấu, nhưng cũng không nên bị ám ảnh bởi sự thất thoát tiền bạc. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé.

Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Ông nội đã dạy cô, họ có thể xem số mệnh, nhưng không thể hoàn toàn tin vào số mệnh.

Nhưng không phải ai cũng được dạy đạo lý này ngay từ nhỏ. Thấy tài sản hơn trăm triệu lướt qua mình như vậy, Chiêm Ny hụt hẫng cũng là điều dễ hiểu. Chuyện này chỉ càng chứng minh cô và cô ta khác nhau thôi.

"Cô bé nhà họ Chiêm đâu rồi?" Đổng Chính Hào bước tới, thấy chỉ có mình Liễu Mộc Mộc đứng đây thì thuận miệng hỏi một câu.

"Vừa rời đi trước rồi."

Đổng Chính Hào thoáng bất mãn nhìn xung quanh: "Bỏ con lại đây một mình rồi đi?"

Liễu Mộc Mộc nhún vai: "Chắc là tâm trạng không tốt. Dì Khương đâu?"

Đổng Chính Hào đến tìm cô một mình, không thấy Khương Lệ bên cạnh ông.

"Đang nói chuyện với người nhà, không biết lại chuyện gì nữa." Khuôn mặt Đổng Chính Hào có vẻ không kiên nhẫn, bình thường rất ít khi thấy vẻ mặt này ở ông.

Mỗi khi ra đường thì trình độ quản lý biểu cảm của bố cô cứ như ngôi sao nổi tiếng ấy.

Đổng Chính Hào bực bội cũng có nguyên do cả. Tang lễ hôm nay, ngoại trừ hai chị em Khương Lệ và Khương Giai thì còn có bố mẹ họ tham dự.

Cho dù chủ nhà họ Chiêm mới vừa kế thừa tài sản của Chiêm Hoành Nghiệp đã không nể tình đuổi mẹ kế là Khương Giai ra khỏi nhà, nhưng bà ta cũng là người vợ mà Chiêm Hoành Nghiệp cưới hỏi đàng hoàng.

Không có con rể ở đây, đương nhiên bố vợ, mẹ vợ phải ra mặt lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!