Liễu Mộc Mộc: Mình có nghe nói chuyện bố cậu qua đời rồi. Nén bi thương.
Cô cũng không trách Chiêm Ny, nhưng tình cách và tư tưởng hai người quá khác biệt, thật sự không thích hợp làm bạn.
Chiêm Ny: Cảm ơn. Có việc này mình muốn hỏi cậu, mình không thấy cái bình hoa của bố mình đâu nữa, cậu nghĩ người lấy chiếc bình đó có tìm mình không?
Liễu Mộc Mộc nhíu mày, chiếc bình biến mất rồi à?
Liễu Mộc Mộc: Chỉ cần cậu không để người khác có cơ hội lấy máu của mình thì sẽ không sao.
Chiêm Ny: Nhưng không phải cậu từng nói có thể dùng ngày tháng năm sinh để hại người à?
Liễu Mộc Mộc: Phải, nhưng ngoài ngày tháng năm sinh thì còn phải có giờ sinh cụ thể nữa. Trừ khi cậu nói cho người khác thì người bình thường khó mà biết lắm, không cần lo lắng.
Câu trả lời của cô không những không làm Chiêm Ny yên lòng mà còn khiến cô ta căng thẳng hơn.
Đương nhiên là người bình thường khó mà biết lắm, nhưng người trong nhà cô ta đều biết cả.
Lúc trước mỗi lần sinh nhật, mẹ cô ta đều sẽ nhắc đi nhắc lại chuyện khi anh em cô ta ra đời, rằng khi đó sinh họ ra khó khăn cỡ nào.
Cho nên cô ta biết giờ sinh của anh hai mình, anh hai cũng biết giờ sinh của cô ta.
Ngón tay cầm điện thoại của Chiêm Ny bởi vì dùng sức mà trắng bệch.
Hai ngày sau, Chiêm Hồi Thiên nhận được thông báo từ cục cảnh sát thành phố, bảo rằng quá trình kiểm tra thi thể đã kết thúc, bọn họ có thể làm thủ tục nhận thi thể về.
Lần này Chiêm Hồi Thiên chỉ dẫn Chiêm Ny đến cục cảnh sát, không thèm báo cho Khương Giai biết.
Ai ngờ được sau khi tới cục cảnh sát thì Chiêm Hồi Thiên phát hiện Khương Giai cũng đang ở đây.
Anh ta nhìn Khương Giai một cái, vẻ mặt âm trầm.
Ngược lại là Chiêm Ny vẫn lễ phép gọi một tiếng: "Dì Khương ạ."
Nhưng Khương Giai còn chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái.
Phương Xuyên cách sống chung kỳ quái của ba người một nhà này, tiến lên một bước nói: "Mời mọi người đi cùng tôi làm thủ tục trước."
"Phiền anh rồi." Chiêm Hồi Thiên khách sáo nói.
Khương Giai khẽ hừ một tiếng, chân đeo đôi giày cao gót, lắc mông đi theo.
Có Phương Xuyên chỉ dẫn nên quá trình thủ tục hoàn tất rất nhanh. Sau đó là bước xác nhận thi thể đúng là của người chết.
Phương Xuyên dẫn họ đi xem thi thể. Thi thể của Chiêm Hoành Nghiệp vẫn được bảo vệ hoàn hảo, không khác lúc họ thấy lần trước là mấy.
Trong mấy vụ án đặc biệt thế này, việc kiểm tra thi thể người chết không phải quan trọng nhất. Họ lưu lại thi thể chủ yếu để khử trùng những thứ không sạch sẽ trên thi thể nhằm tránh ô nhiễm thôi. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Sau khi thi thể Chiêm Hoành Nghiệp được khử trùng thì đã trở thành một thi thể bình thường. Được khâu lại nên trông cũng hoàn chỉnh hơn trước.
Chiêm Hồi Thiên ký tên rồi để người mình đã thuê trước đó dọn thi thể đi.
Phương Xuyên lại tiễn người tới cửa cục cảnh sát. Trước khi Chiêm Hồi Thiên rời đi, anh ta nói một câu với Khương Giai cứ như bố thí: "Hai ngày nữa tôi sẽ tổ chức tang lễ của bố. Thân là vợ của bố, mong là dì sẽ không tới trễ."
Nói rồi chẳng thèm quay đầu, bước lên xe.
Khương Giai siết chặt tay, móng tay dài ghim vào trong da thịt mà cơn giận chưa nguôi ngoai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!