Chương 20: (Vô Đề)

Liễu Mộc Mộc ngủ trong phòng tới trưa còn chưa dậy, nhưng tiếng khóc than bên ngoài làm cô khó lòng ngủ tiếp được.

Cô bực bội rời khỏi giường, xoa xoa mắt rồi mở cửa.

Đứng trên hành lang lầu hai có thể thấy phòng khách dưới lầu, Khương Lệ đang an ủi Khương Giai không ngừng gào khóc bên dưới.

Dáng vẻ bây giờ của Khương Giai hoàn toàn khác với vẻ xinh đẹp trong lần gặp gỡ trước. Lớp trang điểm trên mặt bà ta bị nước mắt làm trôi hết, đôi mắt sưng đỏ, đầu tóc rối bời.

Bà ta vừa khóc vừa chửi. Liễu Mộc Mộc nghe một lúc, bà ta đang chửi Chiêm Hoành Nghiệp vô tâm, chửi Chiêm Hồi Thiên vô ơn, chửi Chiêm Ny là đồ sao chổi.

Trông Khương Lệ có vẻ cũng đồng cảm, vừa vỗ lưng an ủi vừa nói là đi kiện bọn họ đi.

Náo nhiệt ghê ha, Liễu Mộc Mộc đứng trên lầu hai xem kịch một lúc.

Khương Lệ phát hiện ra Liễu Mộc Mộc trước. Bà ngồi thẳng dậy, cảnh giác nhìn qua.

Khương Giai cũng ngờ ngợ quay đầu lại. Lúc nhìn thấy Liễu Mộc Mộc, bà ta cứ như nhìn thấy chỗ để trút hết cơn giận ở nhà họ Chiêm.

Bà ta nắm lấy tay Khương Lệ, tay kia chỉ vào Liễu Mộc Mộc nói: "Chị, chị phải tin em, con nhỏ nhà chị cũng là đồ sao chổi y hệt Chiêm Ny, chẳng phải thứ tốt lành gì đâu.

Từ lúc bọn nó dọn về nhà thì lập tức có chuyện xảy ra. Lão Chiêm nhà em cũng bị hại chết như vậy đó còn gì! Hai đứa khốn mạt đó hợp tác đuổi em ra khỏi nhà. Đừng thấy con nhỏ đó giả vờ mà tưởng nó hiền lành. Chờ khi nào anh rể xảy ra chuyện, nó sẽ đứa đầu tiên lật mặt với chị đó."

Khương Lệ cảnh giác nhìn Liễu Mộc Mộc, nhỏ giọng trách cứ: "Im đi, em đừng nói bậy."

Bà không như Khương Giai. Trông Khương Giai thì rực rỡ sáng chói lắm, nhưng thật ra tiền đều do Chiêm Hoành Nghiệp giữ hết.

Còn Khương Lệ khi kết hôn với Đổng Chính Hào không hề có hợp đồng hôn nhân. Cho dù lão Đổng có mưu kế riêng thì cũng sẽ không bạc đãi bà, bởi vì bà đã sinh con trai cho ông.

Thứ duy nhất khiến bà không vui chỉ có Liễu Mộc Mộc. Tất nhiên trong tương lai cô sẽ được chia tiền của con trai bà rồi.

Khương Lệ vốn đã tính toán xong, ngỡ rằng cô chỉ là một cô gái nhỏ không biết gì nên định dùng vài chiêu để loại cô khỏi cuộc chơi. Thế nhưng từ khi Liễu Mộc Mộc để lộ bản lĩnh của mình, bà không dám ra tay chơi đểu nữa.

Dù sao nói thế nào thì lão Đổng vẫn thích con trai của bà nhất. Cho dù phải chia ít tiền cho kẻ khác thì người được nhiều nhất vẫn là bọn họ.

Coi như dùng tiền mua bình an vậy.

Khương Giai không biết mưu kế của chị mình, thấy Liễu Mộc Mộc chẳng thèm để mình vào mắt, còn nhàn nhã đi vòng qua bà ta để vào bếp, thế là nhảy dựng lên.

"Chị nghe em nói đi… Ưm ưm ưm…"

Khương Lệ nào thèm nghe bà ta nói, vội đưa tay bịt miệng Khương Giai lại. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Thấy Liễu Mộc Mộc đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn qua, Khương Lệ vội nở nụ cười, giọng điệu không được tự nhiên lắm, giải thích: "Tâm trạng dì con không tốt nên nói lung tung, con đừng nghĩ là thật nhé."

Liễu Mộc Mộc không nghĩ là thật, nhưng cô lại ghi thù.

"Nếu cháu là dì…" Cô cười với Khương Lệ, "Cháu sẽ cách xa dì ấy một chút."

Nụ cười trên mặt Khương Lệ khựng lại, trong lòng hốt hoảng.

Liễu Mộc Mộc không nhanh không chậm nói: "Cô em gái của dì có vận rủi che kín đầu, tiếp xúc lâu thì vận rủi sẽ lây cho dì đó."

Hai chị em này thích coi bói cho người khác lắm mà, cô cũng đâu thể để họ thất vọng được.

Nhưng mà cô cũng không nói dối, từ lần đầu gặp cô đã xem tướng cho bà ta rồi. Bây giờ chỉ là chứng thực phán đoán lúc trước của cô mà thôi.

Khương Lệ vội vàng rút tay lại, đẩy Khương Giai đứng dậy rồi nói với bà ta: "Được rồi, chị còn có việc, em về trước đi đã, tối nay chị lại liên lạc với em sau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!