Chương 2: (Vô Đề)

Bệnh viện Khánh Thành II, phòng bệnh số 1414.

Đột nhiên có tiếng đàn ông khóc thét vang vọng qua cánh cửa khép hờ, truyền đi khắp hành lang.

Y tá đang tư vấn cho người thân bệnh nhân đứng bên ngoài giật nảy mình, xoay người tìm kiếm nơi phát ra tiếng than khóc ai oán đó.

Một y tá khác ngẩng đầu nhìn phòng bệnh khép hờ cửa đối diện mình, khóe miệng giật giật nhưng vẫn ngồi yên trên ghế không nhúc nhích.

Ngay sau đó, một y tá trẻ tuổi bước ra, hạ giọng hỏi đồng nghiệp: "Chuyện gì vậy?"

Y tá ngồi trên ghế hất cằm về phía cửa đối diện: "Phòng 1414."

"À." Y tá trẻ tuổi hiểu ngay bèn đáp, đi tới cửa phòng bệnh số 1414 định đóng cửa lại.

Nhưng còn chưa kịp đóng thì một người đàn ông trung niên bỗng quay đầu về phía cô ta, khóc rống lên: "Đừng đóng cửa, đóng cửa thì mẹ tôi không thở được."

Động tác đóng cửa của y tá trẻ tuổi khựng lại, sau đó cô ta buông tay.

Mặc dù người đàn ông nói mẹ mình không thở được, nhưng thật ra trên mặt bà ta có đeo mặt nạ thở oxy. Đúng là con trai ruột mà, sẽ có ảo tưởng chỉ cần đóng cửa thì mẹ mình sẽ chẳng thở được.

Y tá nhỏ đã quen với trường hợp này, hay nói đúng hơn là mấy y tá trực ca tháng này đều quen cả rồi.

Từ khi bệnh nhân này chuyển vào phòng bệnh số 1414, con trai bà ta cứ cách một, hai ngày là lại tới thăm một lần, mà lần nào đến cũng khóc một trận dài ít nhất một tiếng. Giọng ông đã lớn, lúc khóc lại chẳng chịu đóng cửa, ảnh hưởng những bệnh nhân khác nên gia đình họ cứ khiếu nại mãi.

Không phải phía bệnh viện không muốn nhắc nhở trường hợp làm phiền bệnh nhân khác này. Mà là khi bệnh nhân nằm trên giường bệnh nghe vậy thì rút luôn ống oxy, vừa đuổi vừa mắng y tá hết nửa đường hành lang. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Các bác sĩ nội trú trực cùng ngày quan sát tình hình sức khỏe của bà lão, cảm thấy bà lão có thể đi được quãng đường xa như vậy đúng là "kỳ tích y học", nhất định là nhờ sức mạnh phi thường nào đó.

Tóm lại, không đắc tội được.

Với cả bà lão bệnh nặng lắm rồi, cũng chẳng còn được mấy ngày vui vẻ nữa, thế nên mấy y tá chẳng quan tâm thêm.

Cho dù người khác cảm thấy người nhà bệnh nhân phòng 1414 kỳ ảo cỡ nào thì cũng không ảnh hưởng tâm trạng đau thương của Đổng Chính Hào.

Hai mẹ con siết chặt tay nhau. Bà lão rưng rưng nước mắt nghe con trai mình gào thét gọi mẹ.

Trong một góc phòng bệnh, vợ của Đổng Chính Hào, Khương Lệ lặng lẽ liếc mắt. Bên cạnh bà ta là đứa con trai hơn mười tuổi đang cúi đầu nghịch điện thoại. Cạnh đó lại là một cô gái lớn tuổi hơn một chút, khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi. Cô gái quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ đang ngẩn người.

Bà lão tên là Vương Quế Hương, tên không hay lắm, sống nửa đời người cuộc sống vất vả. Lúc nhỏ mất cha, sau đó thì để tang chồng, một mình bà lão nuôi con trai lớn lên. Lúc đầu cứ nghĩ cả đời sẽ sống mãi như vậy, ai ngờ con trai bà lão lại phát tài!

Con trai bà lão phất lên gần hai mươi năm, cũng có chút tên tuổi tại Khánh Thành. Bà lão cũng trở thành mẹ ruột của phú ông hai mươi năm, nhưng tính tình vốn nghiêm chỉnh nên hai mươi năm phú quý chẳng làm bà lão sa đọa.

Trong mắt con dâu Khương Lệ, Vương Quế Hương xảo trá lại cay nghiệt, chẳng có đạo đức, giáo dục, đặc biệt là cực kỳ trọng nam khinh nữ.

Lúc đầu Khương Lệ cũng thương con trai mình hơn, nhưng không ngờ phạm vi trọng nam khinh nữ của bà lão kia còn bao gồm cả bà!

Trong nhà này, ngoài Đổng Chính Hào và con trai hai người là Đổng Kỳ thì Khương Lệ và con gái Đổng Duyệt chẳng khác gì kẻ ăn không ngồi rồi đối với bà lão. Hở tí là bà lão lại la lối om sòm, chưa từng nể mặt hai người trước mặt người ngoài, còn làm bà mất mặt trước bạn bè Đổng Chính Hào mấy lần.

Nhưng thế đã là gì, ai bảo Đổng Chính Hào mắt mù, dù mẹ ông ta có làm gì cũng cho là đúng chứ.

Khương Lệ nhịn bà lão lâu như vậy, cuối cùng nhịn tới ngày hôm nay.

Nhìn hai mẹ con trước mặt, bà cảm thấy mình chưa bật cười là đã tốt lắm rồi.

Bà vô tâm nhìn hai mẹ con tình cảm sâu nặng, trong lòng toan tính khi bà lão chết rồi thì có cần đổi nhà ở không.

Căn bọn họ ở hiện tại mua từ mười năm trước, mặc dù cũng là biệt thự nhưng đã hơi cũ và nhỏ. Nếu không phải bà lão sống chết không chịu chuyển nhà thì bọn họ cũng chẳng sống ở đó tới giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!