Lần đầu tiên trong đời phải vào phòng thẩm vấn lại là do tự gieo quẻ nhân duyên cho mình, kết quả bị bắt cục cảnh sát.
Nếu ông nội còn sống, chắc sẽ tức giận tới mức đoạn tuyệt quan hệ với cô quá.
Liễu Mộc Mộc vùi đầu vào tay, cảm thấy mình làm mất mặt giới bói toán rồi.
"Liễu Mộc Mộc, tốt nhất là em hãy thành thật trả lời câu hỏi của chúng tôi. Tại sao em lại lên tầng hai mươi ba cao ốc Tân Giang, lại còn ngồi đó một tiếng?" Phương Xuyên và một viên cảnh sát ngồi đối diện cô, biểu cảm nghiêm túc tra hỏi.
Từ nhỏ đến lớn ông nội luôn dạy cô không được nói dối. Liễu Mộc Mộc suy nghĩ rồi quyết định trả lời sự thật.
Mặc dù có thể cô sẽ bị chú cảnh sát coi như người thần kinh, nhưng cô đâu có truyền bá tư tưởng mê tín dị đoan cho người khác, cùng lắm là mình mình tin, không tới nỗi bị nhốt vào tù đâu nhỉ?
"Không giấu gì anh. Sáng sớm hôm nay em tự gieo cho mình một quẻ, gieo ra là em có thể gặp được bạn trai mình ở lầu hai mươi ba cao ốc Tân Giang, thế nên em mới tới sớm một tiếng."
Liễu Mộc Mộc trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.
Cô trả lời không dám giấu gì, nhưng lại khiến chú cảnh sát kinh ngạc.
Phương Xuyên còn chưa phản ứng gì, viên cảnh sát bên cạnh anh ấy đã đưa tay che miệng: "Phụt…"
Còn suy nghĩ của đội trưởng Phương trông cực kỳ bình tĩnh lúc này lại là, bạn trai mà cô gái này nói là ai, cố vấn Yến ấy hả???
Phương Xuyên ho nhẹ một tiếng, mắt nhìn qua ống kính SLR trong phòng thẩm vấn. Không biết cố vấn Yến đang đứng ngoài đó sẽ có tâm trạng gì.
Một người bạn gái rơi từ trên trời xuống. Bất ngờ chưa, ngạc nhiên chưa?
"Em nghĩ chúng tôi sẽ tin câu trả lời của em à?"
"Chắc là… Có thể ạ? Em coi bói cũng chuẩn lắm đó, bố em còn tin nữa là." Liễu Mộc Mộc không chắc lắm, nhưng thấy thái độ của chú cảnh sát đối diện như vậy, khiến cô cảm thấy mình cũng đáng tin lắm chứ.
"À, tên bố em là gì?" Phương Xuyên im lặng, phụ huynh kiểu gì thế này?
"Đổng Chính Hào."
"…" Hạnh phúc đến quá bất ngờ.
Phương Xuyên thật sự không nhịn được cảm thán trong lòng, hai bố con này có duyên ghê, lại gặp được nhau ở đây vào hôm nay.
Anh ấy đặt bút xuống, đổi câu hỏi khác: "Em có quen biết người chết không?"
"Ai chết thế ạ?" Liễu Mộc Mộc bị hốt vào cục cảnh sát luôn, còn chưa thấy người chết là ai.
"Chiêm Hoành Nghiệp."
Đáy mắt Liễu Mộc Mộc thoáng qua một tia kinh ngạc, Chiêm Hoành Nghiệp chết rồi à? Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô đó là có phải Đổng Chính Hào làm không thế?
Nhưng nghĩ lại thì bố ruột cô chắc chẳng có gan lấy mạng người ta đâu. Giết người phải đền mạng, ông vốn là người quý mạng mình hơn người khác nhiều, chắc chắn sẽ không làm chuyện lỗ nhiều hơn lời thế này.
"Có quen biết không?" Phương Xuyên hỏi lại lần nữa.
"Có quen. Ông ta là chồng của em gái vợ sau của bố em."
"Lần cuối hai người gặp nhau là khi nào?"
"Vài ngày trước có gặp ở một nhà hàng tư nhân. Bố và mẹ kế em còn dẫn em đi ăn cùng ông ấy nữa." Phương Xuyên hỏi gì thì Liễu Mộc Mộc đáp đó, chẳng có chút do dự nào.
"Lúc ăn có xảy ra mâu thuẫn gì không?"
Liễu Mộc mộc nhớ lại chuyện ngày hôm đó, nói với Phương Xuyên: "Em cảm thấy cũng không hẳn là mâu thuẫn, nhưng chẳng biết ông ta nghĩ sao nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!