Phương Xuyên cho người đi bắt Chiêm Hoành Nghiệp nhưng không thành. Ông ta không có ở nhà, cũng chẳng ở công ty, từ tối hôm qua người nhà đã mất liên lạc với ông ta.
Cả nhà họ Chiêm không ai thấy kỳ lạ, trường hợp như vậy cũng hay xảy ra. Mãi tới khi cảnh sát tìm đến, Khương Giai thân là vợ của Chiêm Hoành Nghiệp mới thấy hoảng loạn.
Bà ta gọi mấy cuộc cho Chiêm Hoành Nghiệp nhưng không có ai bắt máy, đành phải gọi Chiêm Hồi Thiên và Chiêm Ny về trước. Nhưng vẫn chẳng cung cấp thêm được manh mối gì.
Theo trí nhớ của Khương Giai thì tối hôm qua Chiêm Hoành Nghiệp có chút việc nên về nhà một mình, sau đó hai người chưa từng liên lạc.
Mà người luôn ở nhà vì thân thể không khỏe là Chiêm Ny lại nói khi ấy cô ta đã ngủ rồi, không rõ có ai trở về nhà hay không.
Cuối cùng người ta tra ra hành tung của Chiêm Hoành Nghiệp thông qua camera.
Đúng là ông ta có về nhà, nhưng không lâu sau lại lái xe rời đi.
Video camera quay được hình ảnh hai chiếc xe vẫn luôn bám sát Chiêm Hoành Nghiệp sau khi ông ta rời khỏi nhà.
Mãi tới bốn giờ chiều, hệ thống giao thông vẫn không tìm thấy bất cứ thông tin thuê phòng hay khách sạn nào của Chiêm Hoành Nghiệp. Dù có điều tra toàn bộ bất động sản dưới danh nghĩa của ông ta cũng chẳng thể tìm thấy người.
Điện thoại ông ta luôn ở trong trạng thái tắt máy nên không định vị được. Hai chiếc xe theo dõi ông ta đang được điều tra.
"Tên Chiêm Hoành Nghiệp này được báo tin nên trốn tội hay là xảy ra chuyện gì vậy?"
Phương Xuyên nhíu mày nhìn màn hình camera.
Lực lượng cảnh sát của phòng Điều tra Vụ án Đặc biệt có hạn, bây giờ một nửa đã được điều đi điều tra, những người còn lại đều đang ở đây quan sát camera.
Ngay cả Yến Tu cũng bị Phương Xuyên kéo qua.
Đã mất rất nhiều thời gian nhưng hiệu suất công việc chẳng đâu vào đâu, khiến một người lúc nào cũng bình tĩnh như cố vấn Yến cũng phải mất kiên nhẫn. Áo khoác âu phục của anh vắt trên ghế dựa, ống tay áo sơ mi cuốn lên, để lộ đường cong cơ bắp nơi tay cứng cáp cùng chiếc đồng hồ giá trị trên cổ tay.
Nghe thấy Phương Xuyên hỏi, anh mệt mỏi xoa nắn sống mũi: "Ngày sinh của Chiêm Hoành Nghiệp là bao nhiêu? Để tôi cho người xem xem tình hình hiện tại của ông ta."
Không có giờ sinh cụ thể nên kết quả sẽ không chuẩn lắm, nhưng ít ra đỡ hơn cứ ngồi chờ thế này.
Phương Xuyên nhanh chóng gửi ảnh chụp màn hình chứng minh thư của Chiêm Hoành Nghiệp cho Yến Tu, Yến Tu lại chuyển tiếp cho một người.
Không lâu sau, có tin nhắn trả lời.
Thầy bói họ Tô: Ngày sinh không khớp với tướng mạo. Bát tự này là giả, vô dụng.
Yến Tu tắt điện thoại, thở dài: "Ông ta đổi ngày sinh, không xem được."
"Ông ta tính xa tới tận ngày hôm nay rồi à?" Phương Xuyên không khỏi bực bội, hai tay chống nạnh đi qua đi lại trong văn phòng.
"Không biết ông ta có tính xa tới vậy hay không, nhưng chắc chắn người cho ông ta thứ đồ kia đã tính xa như vậy."
Chiêm Hoành Nghiệp chỉ là một người bình thường, vậy lấy được dụng cụ làm phép từ đâu ra chứ? Và ông ta lại càng không thể biết rõ cách dùng dụng cụ làm phép, chỉ có thể là có người bày ông ta.
Một người đổi ngày tháng năm sinh của mình, lại còn trong trường hợp chưa gặp được người thật ngoài đời, rất khó để tìm ra các tin tức liên quan và người đứng sau ông ta bằng các biện pháp huyền học. Ở một mặt nào đó, lợi dụng ông ta đúng là một lựa chọn cực kỳ an toàn.
"Đội trưởng, đã tìm ra một tài xế trong hai chiếc xe theo dõi Chiêm Hoành Nghiệp." Một viên cảnh sát vội vàng đi tới.
Đôi mắt Phương Xuyên sáng lên: "Là ai?"
"Là một tên côn đồ tên Chu Cường, đã được đưa vào phòng thẩm vấn rồi."
Tốc độ thẩm vấn Chu Cường rất nhanh. Đối với mấy tên côn đồ nhận tiền làm việc này, cảnh sát cũng quen rồi, bọn chúng làm gì để tâm tới chuyện bảo vệ danh tính cho người thuê mình chứ.
Tiền đã bỏ rồi, nếu bán cái tên người thuê mà có thêm chút tiền thì bọn chúng nhất định sẽ làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!