Chương 17: (Vô Đề)

Chiêm Hoành Nghiệp không rời đi ngay, ông ta bình tĩnh đứng bên ngoài, cách Chiêm Ny chỉ một cách cửa.

Ngay lúc này, điện thoại reo lên.

Chiêm Hoành Nghiệp nhìn thoáng qua điện thoại, sau đó nối máy: "Thầy Ninh…"

Theo tiếng bước chân dần xa, giọng ông ta cũng ngày càng nhỏ hơn.

Chín giờ rưỡi, Chiêm Hoành Nghiệp rời khỏi phòng sách, cẩn thận ôm chiếc bình màu xám trong ngực.

Không lâu sau, cổng chính của biệt thự mở ra, chiếc xe lăn bánh rời khỏi biệt thự.

Chiếc bình màu xám đang độc chiếm vị trí ghế phụ, được bao bọc trong bao vải mềm mại.

Chiêm Hoành Nghiệp rất ít khi đi họp một mình vào ban đêm. Tình hình đêm nay lại có hơi đặc biệt. Ông ta bỗng hẹn thầy Ninh, nên không thể để người ngoài biết được.

Giờ này ở Khánh Thành miền nam thì vẫn còn sớm.

Ánh đèn nê ông bên đường sáng chói, xe cộ tấp nập, khu trung tâm thành phố rất náo nhiệt, thậm chí còn náo nhiệt hơn ban ngày.

Chiêm Hoành Nghiệp không để ý nhiều. Ông ta lái xe rời khỏi khu biệt thự. Sau khi lên đường thì có hai chiếc xe bám sát phía sau.

Lúc ông ta lái xe tới khu Nam Thành thì dần giảm tốc.

Nam Thành là khu thành phố cũ của Khánh Thành, đã từng là một phần của trung tâm thành phố. Nhưng việc di dời đã khiến nơi này không còn náo nhiệt như xưa nữa. Lọt vào mắt người xem chỉ có những ngôi nhà thấp bé cũ kỹ, xe cộ hai bên đường đỗ lộn xộn, tựa như một thời đại bị lãng quên, không còn ai quan tâm.

Mới mười giờ tối mà chỉ thấy vài siêu thị bên đường còn sáng đèn. Có khu cư dân nhỏ không lắp đèn đường, càng để lộ vẻ tĩnh mịch nơi đây.

Chiêm Hoành Nghiệp khó lắm mới tìm được chỗ đậu xe, dừng ngay ven đường. Những chiếc xe gần đó toàn là loại xe giá rẻ, chỉ có một chiếc BMW là tạm được.

Ông ta nhìn thoáng qua mấy chiếc xe, sau đó lấy điện thoại, xác nhận địa chỉ thầy Ninh không sai thì dựa theo hướng dẫn, đi về phía trước một trăm mét.

Lúc Chiêm Hoành Nghiệp cúi đầu nghiên cứu hướng dẫn, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía sau.

Ông ta vô thức quay đầu, còn chưa nhìn rõ là ai thì một bóng đen nhảy vọt qua chỗ ông ta, sau đó là từng đợt đấm đá không ngừng.

Người đánh ông ta không nhẹ tay chút nào. Trong cơn mưa quyền đó, ông ta cảm giác như xương sườn mình gãy, đầu lưỡi bị cắn nát, trong miệng có vị máu tanh tưởi.

Không biết người kia đánh ông ta bao lâu, nhưng lúc ông ta cảm thấy quyền cước rơi lên người mình dần nhẹ đi thì có người kéo tóc ông ta lên, sau đó đấm một cú vào mắt ông ta, lại hung ác tát thêm vài cái.

Trước mắt Chiêm Hoành Nghiệp là một màu đen kịt, đầu ong lên từng đợt. Chẳng biết qua bao lâu, khi ông ta khựng lại mới phát hiện những người kia đã lặng yên không tiếng động rời đi y hệt lúc đến.

Ông ta chật vật nằm rạp trên mặt đất, trong miệng và mũi toàn là máu, cả người đau nhức, chỉ có thị lực mới khôi phục một chút.

Ông ta trông thấy có người đi ra từ ngõ hẻm bên đường, cố gắng lên tiếng: "Cứu, cứu mạng…"

Người kia nhanh chóng đi tới hướng ông ta. Trước khi kịp nhìn rõ mặt người nọ, ông ta đã ngất đi.

Nguyên một đêm Chiêm Ny không dám chợp mắt. Tới khi gần sáng, thật sự không chịu được nữa cô ta mới ngủ một lát. Thế nhưng lại mơ thấy ác mộng mình bị Chiêm Hồi Thiên lấy sạch máu, vậy là tỉnh dậy.

Lúc cô ta ngơ ngác rời khỏi phòng, anh hai đã ngồi ăn sáng dưới lầu.

Phòng ngủ chính vẫn đóng chặt của như cũ. Cô ta không biết tối qua bố có về không, nhưng hiện tại, cô ta cũng chẳng muốn gặp ông ta.

Chiêm Hồi Thiên đang mắc đồ thể thao. Đồ ăn sáng trên bàn là do anh ta mua sau khi tập thể dục buổi sáng, có hai phần.

Nhìn thấy Chiêm Ny, anh ta vô cảm nói: "Lại ăn đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!