Chương 16: (Vô Đề)

Sáu giờ sáng, Liễu Mộc Mộc bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức.

Cô duỗi cánh tay trắng như tuyết ra khỏi chăn, lục lọi một lúc nơi đầu giường mới tìm thấy điện thoại.

Cô híp mắt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, người gọi hiển thị bên trên là Chiêm Ny.

Sau khi nối máy, Liễu Mộc Mộc còn chưa kịp nói gì thì Chiêm Ny đã khóc lóc lặp lại liên tục: "Phải làm sao đây, phải làm sao đây?"

"Có chuyện gì?" Cô ngáp một cái, rời khỏi giường mở rèm cửa, nắng sớm chiếu khắp phòng cô.

"Đêm qua thì không có, nhưng sáng hôm nay bỗng nhiên trên người mình xuất hiện rất nhiều vết đỏ, y hệt trường hợp mẹ mình. Liễu Mộc Mộc, có phải mình sẽ chết không? Vì sao mẹ mình lại lây bệnh này cho mình chứ?"

Chiêm Ny vừa khóc vừa nói lung tung, có vẻ suy sụp tinh thần lắm.

"Đừng có nghĩ lung tung. Cậu nói chuyện này cho ai trong nhà chưa?"

Chiêm Ny khịt mũi: "Mình còn chưa nghĩ ra phải nói với họ thế nào."

"Vậy đừng nói cho họ biết trước đã." Liễu Mộc Mộc thở phào, "Cậu gọi mình chắc cũng không phải để mình an ủi cậu thôi đâu nhỉ?"

Đầu dây bên kia, Chiêm Ny im lặng chớp mắt: "Sau khi mẹ mình mắc bệnh, bệnh viện không có cách chữa trị. Bây giờ mình có đi khám thì kết quả cũng vậy thôi. Mình muốn nhờ cậu nghĩ cách giúp mình. Mình biết ông nội cậu và cậu đều rất giỏi, nhất định có thể giúp mình được, phải không?"

Giọng nói Liễu Mộc Mộc lộ ra chút lạnh nhạt: "Mình chỉ có thể gieo một quẻ giúp cậu, thu cậu mười nghìn*. Suy nghĩ cho kỹ rồi cầm tiền tới tìm mình sau."

"Nhưng mà…"

*Gần 35 triệu VND.

Có vẻ Chiêm Ny còn muốn nói gì đó, nhưng Liễu Mộc Mộc không cho cô ta cơ hội nói, thẳng tay cúp máy.

Tâm trạng Liễu Mộc Mộc nặng trĩu. Quả nhiên là Chiêm Hoành Nghiệp đã bắt đầu ra tay với Chiêm Ny rồi. Theo suy đoán của cô thì cách nguyền rủa này có liên quan tới máu.

Mà theo như triệu chứng kéo dài của dì Trương thì có lẽ không phải nguyền rủa một lần là xong đâu, có lẽ phải không ngừng cung cấp máu.

Nếu Chiêm Ny có thể cách xa Chiêm Hoành Nghiệp thì khả năng cao sẽ trốn được một kiếp nạn.

Nhưng nghĩ lại thì có vẻ cách này không khả thi lắm.

Chiêm Ny không phải Đổng Chính Hào, sẽ không bị thuyết phục chỉ vì vài câu nói của cô. Dù gì Chiêm Hoành Nghiệp cũng là bố ruột cô ta, còn cô chỉ là người ngoài thôi.

Cho dù nói thẳng ra thì chưa chắc cô ta sẽ tin.

Sau khi Liễu Mộc Mộc cúp máy, Chiêm Ny ngồi trong căn phòng tối mịt. Cô ta cứ cắn môi dưới liên tức, mãi đến khi trong miệng có mùi máu tươi.

Liễu Mộc Mộc muốn cô ta trả một nghìn nhân dân tệ, nhưng còn chưa chắc có thể giúp cô ta được hay không, đây là một khoản tiền lớn đối với cô ta.

Do dự trong phòng gần nửa tiếng, cuối cùng cô ta quyết định dùng tấm thẻ ngân hàng bố từng đưa mình. Nhân lúc sáng sớm, mọi người chưa ai dậy, cô ta đeo túi xách rời đi.

Trước tiên cô ta rút tiền đã, sau đó lại hẹn gặp cô ở một tiệm bán đồ ăn sáng khá gần nhà Liễu Mộc Mộc.

Liễu Mộc Mộc gọi bữa sáng, hai cái bánh bao, hai chén chào, còn có một ít dưa muối.

Cô mặc quần thể thao ngắn màu xám cùng áo lót nhỏ màu vàng nhạt. Tóc tết lại rồi quấn thành cái hình tròn nhỏ. Động tác của cô nhanh nhẹn, trông rất có sức sống thiếu nữ.

Chiêm Ny thật sự không hiểu nổi, vì sao trông Liễu Mộc Mộc chẳng phiền não chút nào vậy?

Trong lúc cô ta còn ngơ ngác, Liễu Mộc Mộc đã nhìn thấy cô ta, thế là vẫy tay làm sợi dây buộc tóc hình khủng long trên tay lắc lư theo.

Chiêm Ny ngồi xuống vị trí đối diện cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!