Chương 15: (Vô Đề)

Chiêm Ny khám toàn thân hết cả buổi sáng. Lúc hai người rời khỏi bệnh viện tư Nhân Nguyên thì đã là hai giờ chiều.

Trước lúc rời đi, Liễu Mộc Mộc quay đầu nhìn tòa cao ốc bệnh viện, cảm thán: "Bệnh viện này cũng khá tốt, không quá đông người, hoàn cảnh cũng ổn."

"Tốt mà ha." Giọng điệu Chiêm Ny khá bình thường, "Thân Thành cũng có bệnh viện tư nhân Nhân Nguyên, chắc là chi nhánh. Lúc trước mẹ mình toàn kiểm tra sức khỏe ở đó, mình có đi cùng mẹ."

Thân Thành chính là thành phố nhỏ ở tỉnh lẻ nơi miền Bắc của các cô. Khoảng cách từ đây tới đó không xa lắm, đi tàu cao tốc một tiếng là đến.

Liễu Mộc Mộc ít khi ra ngoài nên giờ mới biết.

"Vậy à? Thế thì trùng hợp ghê." Liễu Mộc Mộc thoáng nhíu mày, sau đó quay đầu cười nói với Chiêm Ny, "Chúng ta tìm chỗ nào ăn trưa đi. Ăn xong rồi về nhà sau ha?"

Chiêm Ny còn chưa đáp thì điện thoại cô ta đã vang lên.

Cô ta vội nối máy, nói với người ở đầu dây bên kia vài câu: "Biết rồi, em chờ anh ở cổng bệnh viện."

Sau khi cúp máy, cô ấy nói với Liễu Mộc Mộc: "Anh mình muốn tới đón mình. Mình không ăn cơm với cậu được rồi."

"Được, vậy chờ anh cậu tới thì mình về sau."

"Ừm." Chiêm Ny gật đầu.

Chưa tới năm phút, xe của Chiêm Hồi Thiên đã đậu bên kia đường. Thấy Liễu Mộc Mộc bên cạnh em gái mình, Chiêm Hồi Thiên không xuống xe mà hạ cửa sổ nhìn thoáng qua cô, sau đó lạnh lùng nói với Chiêm Ny: "Lên xe."

Chiêm Ny ngoan ngoãn mở cửa xe, sau đó vẫy tay tạm biệt Liễu Mộc Mộc. Chiếc xe lăn bánh để lại đường khói dài. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Trên xe, Chiêm Hồi Thiên tức giận hỏi Chiêm Ny: "Sao em lại đi với cô ta?"

Chiêm Ny không hiểu vì sao thái độ của anh mình đột nhiên thay đổi, chỉ đành cẩn thận nói: "Em đi khám một mình thấy hơi sợ nên gọi cô ấy đi cùng. Có sao không anh?"

Chiêm Hồi Thiên khựng lại một chút rồi nói: "Lúc trước lúc ăn cơm bố có gặp cô ta, bảo cô bé này không lễ phép, làm khách của bố tức giận. Sau này em ít tiếp xúc với cô ta đi."

"À…" Chiêm Ny khá ngạc nhiên, mau chóng gật đầu, "Em biết rồi."

Một lát sau, cô ta lại nhỏ giọng nói: "Lúc trước Liễu Mộc Mộc cũng thế, khá là vô tư. Nhưng chắc là cô ấy không cố ý đâu."

"Ừm, đa số người như vậy đều là do phụ huynh không dạy tốt. Không phải anh không cho em kết thêm bạn bè, nhưng sau này em sẽ có thêm rất nhiều bạn mới bởi vì thân phận của mình, không cần tiếc một người bạn này."

"Ồ."

"Đúng rồi, đột nhiên anh nhớ ra một chuyện. Hình như lúc anh còn nhỏ mẹ có nói sinh nhật của bố cho anh, khi đó trời khá lạnh, anh có nhớ sai không?"

Chiêm Ny cười lắc đầu: "Anh nhớ không sai đâu. Sinh nhật trên chứng minh thư của bố không phải sinh nhật thật. Lúc đi đăng ký, ông nội nhớ nhầm nên mới viết sai. Mẹ bảo sinh nhật bố là mùng một tháng mười âm lịch."

Chiêm Hồi Thiên ngạc nhiên nói: "Anh nhớ sinh nhật của mẹ là mùng hai tháng mười phải không?"

"Hóa ra anh còn nhớ hả. Mẹ sinh vào rạng sáng mùng hai tháng mười, bố và mẹ thua kém nhau có hai tiếng thôi đó. Bọn họ còn sinh cùng một bệnh viện nữa cơ."

Chiêm Hoành Nghiệp và vợ trước là thanh mai trúc mã, vì vậy rất hiểu rõ gia đình của nhau;. Chiêm Ny sinh sống cùng mẹ một thời gian dài, đương nhiên cũng biết những chuyện này.

Chiêm Hồi Thiên nở nụ cười: "Đúng là có duyên."

Chiêm Ny cũng cười, biểu cảm thoáng chút cô đơn.

Có duyên thì sao chứ, sau khi bố có tiền cũng ly hôn với mẹ, dẫn anh trai đi cưới người khác thôi. Chỉ để lại cô chăm sóc mẹ, trở thành một gia đỉnh hai người.

Ra người hơn nửa ngày, cuối cùng Liễu Mộc Mộc trở về cùng chiếc bụng đói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!