Người đã đi rồi, Đổng Duyệt mới lo lắng hỏi: "Có thật là bố sẽ không sao không?"
Trước kia cô ấy chỉ mới thấy chiêu đổi xe với vợ để đánh lừa người khác trên phim thôi. Bây giờ tự dưng nhà mình xảy ra chuyện này làm cô ấy thấy bất an.
"Yên tâm, không sao đâu." Liễu Mộc Mộc trả lời chắc chắn.
"Vậy còn mẹ đi đâu rồi?"
"Chỉ là lái xe đi dạo bên ngoài một vòng thôi, còn có thể bị gì được chứ?"
"Nhưng mà không phải mẹ nói muốn đánh lạc hướng kẻ xấu cho bố hả? Lỡ kẻ xấu để mắt tới mẹ thì sao giờ?"
Nhớ tới lời thề thốt hi sinh vì tình yêu của Khương Lệ lúc nãy làm bố mình cảm động biết bao, sau đó không chút do dự đồng ý, Liễu Mộc Mộc cảm khái tận đáy lòng, làm vợ của bố mình phải biết diễn dễ sợ.
"Kẻ xấu cũng không dựa vào cái đó để theo dõi đâu."
"Hả?"
"Cho nên…" Liễu Mộc Mộc vào bếp bưng trái cây và vài món nguội ra, nói tiếp, "Hai người họ có đổi xe hay không thì cũng chẳng liên quan gì."
Đổng Duyệt giật mình nói: "Vậy sao lúc nãy chị không nói bố biết?"
Liễu Mộc Mộc nhét một miếng dâu tây vào miệng, đôi mắt nhìn Đổng Duyệt khẽ cong: Ngọt!
"À, thì thấy bố suy diễn nhập tâm quá nên chị phối hợp với bố, diễn một chút thôi mà."
Đổng Diệp thoáng đồng cảm với bố mẹ, sau đó tiếp tục ăn trái cây, xem ti vi vui vẻ cùng chị.
Còn Đổng kỳ thì bị gãy chân không di chuyển được, đã bị mọi người lãng quên ở trong phòng rồi.
Mãi cho tới chạng vạng tối, Khương Lệ mới lái xe của Đổng Chính Hào về nhà. Có lẽ là do tinh thần căng thẳng cả mấy tiếng liền nên bước chân vào nhà của bà thất thiểu.
Trong khi đó hai con gái lại đang túm tụm ngồi trên ghế sa lông xem chương trình giải trí, còn cười rất vui vẻ.
Một ngọn lửa tức giận không tên bùng lên, khiến Khương Lệ quên luôn việc giữ khoảng cách an toàn với Liễu Mộc Mộc. Bà đi tới phòng khách, trách mắng: "Hiện tại bố các con đang gặp nguy hiểm mà các con còn có tâm trạng xem ti vi à?"
Từ lúc bà đi vào, Đổng Duyệt đã thu lại biểu cảm trên mặt. Nghe thấy bà mắng, cô ấy cũng chỉ im lặng không đáp.
"Sao lại không có tâm trạng chứ? Thật ra dì Khương cũng không cần căng thẳng thế đâu. Nếu lỡ bố con qua đời thật thì chẳng phải dì sẽ trở thành phú bà độc thân hả? Còn có thể mua hẳn bảy căn biệt thự, mỗi ngày ở một căn cùng một bạn trai khác nhau. Nghĩ thế dì có thấy vui vẻ hơn chút nào chưa?"
Khóe miệng Khương Lệ cong lên, sau đó vội vàng mím môi lại: "Được rồi, đừng có nói mấy câu như vậy nữa. Lát nữa bố con gọi về thì nhớ mà nhận đấy."
Sau đó bước chân nhẹ nhàng đi lên lầu hai, có lẽ là về phòng ngủ rồi, dù gì thì trong mơ thì cái gì chẳng có.
"Tâm trạng của mẹ hình như đã tốt hơn rồi á?" Đổng Duyệt khẽ nói.
Liễu Mộc Mộc "Ừm" một tiếng: "Em phải hiểu hôn nhân là nấm mồ tình yêu. Còn chồng chính là người tranh giành cái hố ngủ của em đấy, mà em còn chẳng thể đạp người ta ra ngoài được.
Thế em thấy một mình em ngủ một hố thì dễ chịu hay hai người ngủ chung một hố thì dễ chịu?"
Đổng Duyệt suy nghĩ một lát: "Một người."
"Sai." Liễu Mộc Mộc lắc lư ngón tay, "Một người hay hai người không quan trọng, mà quan trọng là lúc em không vui, có thể đáp người ta ra khỏi hố được hay không. Đây cũng là điểm khác biệt giữa chồng và bạn trai đó."
Đổng Duyệt hiểu sơ sơ.
Khác nhau ở chỗ, một người thì có thể ngủ xong kéo quần chạy, còn một người thì mình phải chịu trách nhiệm. Hèn gì mẹ cô ấy mới nghe chị nói thế đã vui vẻ rồi.
Hơn mười giờ đêm, Đổng Chính Hào gọi điện tới. Chờ điện thoại reo vài tiếng, Liễu Mộc Mộc mới nối máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!