Lời thầy Ninh nói khiến mọi người hai mặt nhìn nhau. Thiên Sát Cô Tinh, không ai không biết trọng lượng của bốn chữ này nặng cỡ nào.
Nếu là xem phim truyền hình thì họ còn cười một tiếng cho qua được, nhưng nếu xuất hiện bên cạnh mình thì lại khác.
Chiêm Hoành Nghiệp ho nhẹ một tiếng, phá vỡ bầu không khí ngưng trệ này: "Khụ, tính tình thầy Ninh khá là thẳng thắn, anh rể đừng có để ý."
Đổng Chính Hào có thể không để ý được chắc?
Liễu Mộc Mộc là con ruột của ông, bây giờ còn đang ở trong nhà ông.
Ai biết được lỡ một ngày nào đó cả nhà bọn họ bị vận xui đeo bám thì sao!
Sắc mặt ông phức tạp, nhìn Liễu Mộc Mộc có vẻ đang sững sờ thì vội hỏi thầy Ninh: "Thưa thầy, không biết có cách nào để con bé không làm ảnh hưởng người thân không?"
"Cái này thì dễ, chỉ cần không gặp mặt, không giao tiếp, giữ khoảng cách với nhau là được."
"Nhưng con bé đã ở nhà tôi được nhiều ngày rồi."
Thấy dáng vẻ lo sợ, bất an của Đổng Chính Hào, thầy Ninh an ủi: "Ngài không cần lo lắng. Tiếp xúc một thời gian ngắn thì không ảnh hưởng nhiều, cùng lắm là xui xẻo hoặc bị vài vết thương nhỏ thôi, không dính dáng tới mạng người được."
Đúng thật là vậy!
Từ lúc gặp Liễu Mộc Mộc tới giờ, Đổng Chính Hào đã thấy mình không may. Bạn làm ăn chết, ông thì lỗ một khoản tiền lớn, sau đó con trai lại bị gãy chân phải nhập viện.
Hóa ra tất cả là do Liễu Mộc Mộc đem lại!
Lúc trước em vợ ông bảo số mệnh cô không tốt, sẽ xung khắc với người trong nhà nhưng ông cứ không chịu tin, bây giờ thì không tin không được.
Đổng Chính Hào thầm quyết định trong lòng, cho dù thế nào thì lúc về ông cũng phải đuổi cô đi, kiên quyết không cho ở lại nữa.
Trong lòng Khương Giai thoáng nghi ngờ, sao thầy Ninh không nói giống kịch bản họ đã bàn bạc trước đó vậy?
Nhưng dù thế nào thì mục đích hôm nay cũng đạt được rồi. Bà ta nghiêng người tránh khỏi những người khác, nâng ly hướng về phía Khương Lệ.
Khương Lệ thầm cười, chợt thấy cô em gái này cũng không đáng ghét lắm.
"Thầy Ninh mới lên tiếng đã chia cắt gia đình người ta, không sợ mình tính sai sẽ hại người à?" Liễu Mộc Mộc thấy bọn họ không coi ai ra gì nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng.
Thầy Ninh nghe cô nói vậy, chợt thấy buồn cười: "Ha ha, từ trước tới nay tôi đây chưa từng tính sai bất kỳ ai. Tôi biết cô hận tôi, nhưng đây chính là số mệnh của cô, tôi chỉ nói những gì mình thấy được."
"Được rồi, thầy Ninh chỉ có gì nói đó thôi, con đừng có hỗn láo." Đổng Chính Hào quát lớn.
Chỉ mới ngồi một lúc mà ông đã tin tưởng thầy Ninh tuyệt đối, không để Liễu Mộc Mộc nói gì khó nghe, đắc tội thầy bói cao tay này.
Liễu Mộc Mộc không thèm để ý Đổng Chính Hào, cô nói với thầy Ninh: "Chỉ coi ra tới đó thôi, xem ra mới nãy thầy nói mình không cao tay không phải khiêm tốn mà là thầy không cao tay thật."
"Cô gái nhỏ, đừng phí công chọc tức tôi."
"Thầy coi cho bố tôi cả nửa ngày chỉ tính ra mấy thứ vô dụng, vậy mà bảo là xem mệnh số à?"
Thầy Ninh nhíu mày: "Cô biết xem số mệnh?"
"Biết hơn thầy nhiều. Còn biết mệnh phạm Thiên Sát không phải thứ hiếm lạ gì, chỉ cần từng gieo quẻ đều sẽ biết cái này. Thế nhưng có những người tự cho là mình cao tay mà lại không coi ra tứ trụ Tàng Can, vậy thầy xem số mệnh cho người khác kiểu gì đây?"
Ban đầu thầy Ninh sững ra, sau đó bỗng nhiên quay đầu nhìn Đổng Chính Hào, vội bấm đốt ngón tay.
Càng tính, sắc mặt thầy ta càng kinh hãi hơn.
Tứ trụ Tàng Can là một loại số mệnh ẩn, trùng hợp là nó có thể ngăn cản ảnh hưởng tiêu cực từ Thiên Sát Cô Tinh. Ai mà ngờ cặp bố con này lại có số mệnh tương trợ nhau như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!