Ở trung tâm mua sắm Quảng Vinh nơi Khánh Thành, Khương Lệ cầm theo chiếc túi xách mấy trăm nghìn tệ của mình, mặc chiếc váy đỏ đắt tiền, đeo giày cao gót đi trước, cứ như bà chủ đi tuần.
Phía sau bà là Đổng Chính Hào và Liễu Mộc Mộc y hệt con rối vô hồn, cứ như ước gì có người kéo họ đi.
Không biết hôm qua lúc ngủ Khương Lệ va đầu vào đâu mà sáng sớm hôm nay, bà nói với chồng và con kế rằng muốn tới trung tâm mua sắm mua thêm chút quần áo cho Liễu Mộc Mộc, còn dẫn cả hai người họ theo.
Bởi vì bà thúc giục mãi nên Liễu Mộc Mộc còn chẳng kịp gieo một quẻ hằng ngày.
Đi mãi tới giữa trưa, Liễu Mộc Mộc tưởng như chết đi sống lại, ngón chân như muốn bỏ trốn tới nơi.
"Hôm nay mua từng này trước đã." Không phải Đổng Chính Hào tiếc tiền, mà là thật sự không đi nổi nữa rồi. Thấy Khương Lệ vẫn còn sung sức, giọng điệu ông thoáng chút sợ hãi.
Khương Lệ quay lại, thấy dáng vẻ mệt mỏi của hai người phía sau thì nhíu mày: "Được rồi, vậy đi ăn cơm trước, em đặt chỗ rồi."
Đổng Chính Hào không có tâm trạng để hỏi bà đặt ở đâu, chỉ cần không cần dạo phố tiếp thì đi đâu cũng được.
Không lâu sau, ba người đi đến nhà hàng tư nhân mà Khương Lệ đã hẹn sẵn.
Bọn họ vừa ngồi xuống, còn chưa kịp gọi món thì có người gõ cửa phòng bao, sau đó Khương Giai bước vào.
"Trùng hợp quá, hôm nay anh rể cũng tới đây ăn cơm ạ."
Đổng Chính Hào cũng cảm thấy thật trùng hợp, cười chào hỏi bà ta: "Cô đến ăn cùng bạn hả?"
"Không phải, em đi cùng lão Chiêm nhà em đấy. Nếu đã có duyên gặp được thì hay là chúng ta ngồi chung bàn nhé."
"Thôi, lại làm phiền hai người dùng bữa." Đổng Chính Hào khéo léo từ chối. Quan hệ của ông và Chiêm Hoành Nghiệp có gì để trò chuyện đâu chứ.
Ai ngờ Khương Lệ loại cắt lời ông, đồng ý ngay: "Được đó, đúng lúc chị có chuyện muốn nói với em."
Nói rồi bà nhìn qua Đổng Chính Hào, khuyên nhủ: "Đi mà anh. Hôm trước, tiệc tàn nhanh quá nên em còn chưa chính thức giới thiệu Mộc Mộc cho em rể đó."
"Đúng thế. Bữa trước lão Chiêm còn nói với em là tiếc quá, mới chỉ thấy con gái của anh rể thôi, còn chưa giới thiệu Chiêm Ny để hai đứa làm quen với nhau nữa."
Thấy vợ mình và em vợ đều nói vậy, Đổng Chính Hào không kiên quyết từ chối thêm: "Vậy được."
Ba người cùng đi vào phòng bao bên cạnh.
Phòng bao bên cạnh có thể chứa mười mấy người. Lúc bọn họ đi vào, bên trong ngoài Chiêm Hoành Nghiệp thì còn có một người đàn ông trung niên lạ mặt mặc chiếc áo Tôn Trung Sơn màu đen.
Thấy ở đây còn có người khác, Đổng Chính Hào cứ tưởng đó là bạn làm ăn của Chiêm Hoành Nghiệp, chợt thấy hối hận vì đã đồng ý ăn cùng.
Ngược lại là Chiêm Hoành Nghiệp, ông ta cực kỳ nhiệt tình đứng dậy đón tiếp họ: "Tới rồi à, mau, mau ngồi đi."
Sau khi Đổng Chính Hào ngồi xuống, Chiêm Hoành Nghiệp giới thiệu ông cho người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn bên cạnh: "Đây là anh rể của tôi, Đổng Chính Hào."
Tiếp đó là giới thiệu cho Đổng Chính Hào: "Còn đây là ngài Ninh, bạn tốt của tôi."
Mặc dù quan hệ hai người chẳng hòa hợp mấy, nhưng bề ngoài vẫn giả vờ lịch sự.
Đổng Chính Hào vươn tay về phía ngài Ninh: "Xin chào ngài Ninh."
Sắc mặt ngài Ninh lạnh nhạt, nhưng vẫn giơ tay ra bắt tay với ông.
"Mọi người ngồi cả đi." Nói rồi Chiêm Hoành Nghiệp liếc qua Liễu Mộc Mộc, mỉm cười nói với cô, "Mộc Mộc phải không? Hôm đó bận quá, dượng quên giới thiệu Tiểu Ny cho con luôn. Hôm nào lại tới nhà dượng chơi nhé."
Chiêm Hoành Nghiệp khá tuấn tú, đối xử với mọi người lại luôn nhã nhặn, lịch sự. Khi ngồi chung với Đổng Chính Hào hơi mập vì tới tuổi trung niên, nhìn là biết ai hơn ai thua.
Liễu Mộc Mộc suýt xoa vài tiếng trong lòng, đây là hậu quả của việc không chăm chút bản thân, giờ không bằng người ta cũng chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!