Triệu Tuệ Phương đứng trước cổng nhà họ Chiêm rất lâu. Từ khi chồng bà ta qua đời, bà ta sống vật vờ như hồn ma, không chấp nhận nổi sự thật rằng gia đình vốn đang hoàn hảo của mình đã vỡ tan thành từng mảnh.
Thậm chí bà ta còn không dám cho con gái đi học xa nhà biết chuyện này.
Mãi tới khi người trong nhà gọi con bé về, con bé biết nguyên nhân cái chết của bố mình, kiên quyết không chịu tin bố mình đột nhiên tử vong, cứ kéo bà ta đi báo cảnh sát.
Báo cảnh sát thì có ích gì chứ? Liệu cảnh sát có tin lời bà ta nói không?
Thế nhưng khi nói rõ mọi chuyện cho cục cảnh sát xong, bà ta lại cảm thấy cái chết của chồng mình không đơn giản như vậy.
Đúng lúc này, bà ta phát hiện công ty đã loạn thành một mớ hỗn độn. Trong đó, Chiêm Hoành Nghiệp là kẻ được lợi nhất.
Bỏ qua các nguyên nhân thì theo suy luận đơn giản, người có được lợi ích lớn nhất sau khi chồng bà ta chết chính là nghi phạm.
Người khác đều nghĩ bà ta điên rồi, không có chứng cứ mà dám vu oan lung tung. Nhưng bà ta cảm thấy đúng là Chiêm Hoành Nghiệp hại chết lão Tần.
Đứng thêm một lúc lâu nữa, bà Tần mới chậm chạp đi về phía nhà mình.
Lúc mở cửa, bà ta bất ngờ phát hiện ngoài cô con gái đang ngồi trong phòng khách thì còn vài kẻ xa lạ nữa.
Thấy bà ta trở về, một người trong số đó đứng dậy: "Xin chào bà Tần, chúng tôi là cảnh sát ở phòng Điều tra Vụ án Đặc biệt trực thuộc đồn cảnh sát Khánh Thành. Đây là giấy tờ của chúng tôi."
Người kia giơ hai tay đưa giấy tờ chứng minh thân phận qua. Triệu Tuệ Phương thoáng hoảng hốt nhận lấy, cúi đầu nhìn mã số cảnh sát và giấy chứng minh, sau đó lại nhìn con gái mình.
Con gái Tần Tuệ Tuệ lại gần bà ta, hạ giọng nói: "Con đã gọi 110* để xác nhận rồi, đúng là cảnh sát thật."
Mặc dù cô ta chưa nghe nói tới phòng Điều tra này bao giờ, cũng chưa từng thấy cảnh sát chuyên ngành nào lại đi điều tra vào buổi tối, nhưng chắc chắn nghe theo tổng đài 110 sẽ không sai.
*Tổng đài 110 là số điện thoại để gọi cảnh sát của Trung Quốc.
Triệu Tuệ Phương gật đầu, trả giấy tờ cho người nọ, sau đó đưa đôi mắt trông mong nhìn họ: "Vậy hôm nay các anh tới đây là để…"
Một cảnh sát trẻ tuổi để đầu đinh nói: "Phía cảnh sát đã thành lập bản án cho chồng của bà là Tần Khai, đồng thời chuyện vụ án đến phòng Điều tra Vụ án Đặc biệt. Hôm nay chúng tôi tới đây chủ yếu để hỏi bà vài chuyện."
"Được, được." Giọng nói Triệu Tuệ Phương run rẩy, "Các anh cứ hỏi, tôi biết gì sẽ nói hết."
Sau một tiếng hỏi đáp, nhóm cảnh sát rời khỏi nhà họ Tần.
Sau khi lên xe, một cảnh sát ngồi ghế sau hỏi cảnh sát để đầu đinh phía trước: "Đội trưởng, có cần báo vụ án của Tần Khai cho cố vấn Yến không?"
Phương Xuyên lắc đầu: "Tạm thời không cần đâu. Mấy ngày nay cố vấn Yến đang họp ở thủ đô, có báo thì cậu ấy cũng không về được. Không phải bà Tần đã cung cấp manh mối cho chúng ta rồi à? Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng cũng đáng để điều tra thêm."
Viên cảnh sát ngồi sau đồng tình: "Không chỉ Chiêm Hoành Nghiệp thôi đâu, Đổng Chính Hào cũng rất đáng nghi. Ông ta vừa là anh rể của Chiêm Hoành Nghiệp, vừa là bạn làm ăn của Tần Khai, quan hệ rối thật. Tần Khai mới xảy ra chuyện thì Chiêm Hoành Nghiệp đã dẫn đầu cướp hơn nửa tài nguyên của nhà họ Tần, chỗ tốt còn lại không phải sẽ rơi vào tay Đổng Chính Hào hết à?"
Phương Xuyên "Ừ" một tiếng: "Đương nhiên cũng không thể loại trừ khả năng mọi chuyện đều do nhà họ Tần tự biên tự diễn. Khi nào về phải điều tra kỹ càng các quan hệ xã hội của Tần Khai, bất cứ chi tiết nào cũng không được bỏ qua."
Độ khó của vụ ăn đặc biệt này rất cao, tính bảo mật cũng cao. Thủ đoạn và động cơ giết người lại càng kỳ quái hơn. Có đôi khi còn khiến người khác buồn cười. Nhưng một vụ án hung ác cỡ nào thì cũng đều có mục đích riêng, bọn họ nhất định sẽ tìm ra nguyên nhân thật sự.
Bà Tần không nói cho bất cứ ai biết chuyện cảnh sát đã lập án chuyện lần này.
Thậm chí là Đổng Chính Hào quan hệ vốn tốt với nhà họ. Ông tới thăm hai lần nhưng bà Tần chẳng hề nhắc tới.
Hôm đó đúng lúc là tang lễ của Tần Khai. Chưa tới một tháng đã phải tham gia hai tang lễ, mà người mất đều là người thân thiết với mình, tâm trạng Đổng Chính Hào khó tránh khỏi việc nặng nề hơn.
Khi mọi người đã rời đi gần hết, ông mới ung dung rời khỏi nghĩa trang.
Lúc đi ra cửa chính không xa, bỗng nhiên ông thấy một người cầm bó cúc trắng đứng đối diện. Đổng Chính Hào quan sát thật kỹ, đó không phải ông Trác đó à?
Trước đó thái độ ở bữa tiệc nhà họ Chiêm của ông Trác với ông rất lạnh nhạt, cho nên ông cũng đoán mình chẳng có cơ hội hợp tác với người ta đâu. Thế nhưng vẫn phải chào hỏi cho lịch sự: "Chào ông Trác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!