Mấy ngày gần đây Nghiêm Lâm không liên lạc với Phong Nguyệt. Một phần vì lệch múi giờ, phần khác quan trọng hơn là cô vẫn chưa biết phải đối mặt với nàng thế nào. Chỉ đến khi nghe Đới Sương Sương báo cáo tỉ mỉ về tình hình của Phong Nguyệt, bao gồm cả việc nàng đang livestream, Nghiêm Lâm mới nảy ra ý định vào xem.
Cô sở hữu một tài khoản Weibo có chứng thực "V" đỏ chói lọi, nhưng phần thông tin giới thiệu chỉ vỏn vẹn mười chữ: "Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn Nghiêm thị". Biết Phong Nguyệt không lo dưỡng bệnh mà lại đi livestream, lòng cô không khỏi dấy lên nỗi lo lắng xen lẫn chút khó chịu.
Nghiêm Lâm muốn quan tâm, nhưng sự cứng nhắc trong tính cách cùng nỗi áy náy vì không kịp nhìn mặt nàng lần cuối ở kiếp trước khiến cô hiện tại không dám tùy tiện đòi hỏi hay cấm cản nàng bất cứ điều gì. Không thể can thiệp trực tiếp, cô chỉ đành chọn cách âm thầm quan sát.
Buổi livestream diễn ra vào giữa trưa, tương ứng với đêm muộn ở chỗ Nghiêm Lâm. Cô vẫn thức, ngồi trong căn phòng tổng thống rực rỡ ánh đèn của khách sạn năm sao, chờ đợi buổi phát sóng.
Phòng livestream của Phong Nguyệt không đông người xem, nên ngay khi Nghiêm Lâm cùng chiếc tài khoản "V" đỏ rực bước vào, cư dân mạng lập tức bùng nổ:
Sứ Giả Đường Phố: Tôi hoa mắt à???
Tiểu Tử Nhà Họ Vương: Chờ chút, ai đây!!!
Kiếm Khách Tình Si: Cao thủ giả mạo à? Hay là tài khoản ảo?
Bách Dạ Quỷ: Ngọa tào! Tôi vừa out ra kiểm tra, chính là "Nghiêm tổng" hàng thật giá thật đấy!
Thỏ Nhỏ Cute: Cứu mạng! Sao Nghiêm tổng lại đi xem livestream nấu ăn thế này!!
Theo lý mà nói, dù Tập đoàn Nghiêm thị có lớn đến đâu thì tài khoản của một doanh nhân như Nghiêm Lâm cũng không nên nhận được sự chú ý quá mức như vậy. Nhưng sự tình bắt nguồn từ lúc cô mới tiếp quản tập đoàn; một bức ảnh chụp cô trên báo năm ấy đã đại sát tứ phương, lọt vào top tìm kiếm nhờ nhan sắc cực phẩm. Dân mạng vốn là hội cuồng nhan sắc, nên tài khoản của cô cứ thế tăng fan vùn vùn. Tuy nhiên, vì cô chẳng bao giờ hoạt động nên tài khoản dần trở thành nick chết.
Hôm nay, cái nick chết ấy đột nhiên sống lại để xem một buổi livestream vô danh, thật khiến người ta không khỏi suy diễn. Cư dân mạng bàn tán xôn xao, nhưng hai nhân vật chính đều không có phản ứng. Nghiêm Lâm thấy bình luận quá chướng mắt nên đã ẩn hết đi, còn Phong Nguyệt thì bận rộn nấu nướng, chẳng hề hay biết về cơn bão đang diễn ra.
Phong Nguyệt thao tác thuần thục, giọng nói ôn nhu uyển chuyển giảng giải từng bước khiến người xem dần bị cuốn hút vào món ăn. Khi món hàu được đưa vào nồi hấp và rau đã xào xong, nàng mới tranh thủ trả lời vài câu hỏi.
"Một mình thì càng phải ăn uống tử tế chứ. Thật ra tôi không ở một mình, chỉ là dạo này tạm thời lẻ bóng thôi."
Buổi livestream kết thúc nhanh chóng sau khi nàng trình bày thành quả. Ở bên kia đại dương, Nghiêm Lâm nhìn màn hình tối lại, chậm rãi thu điện thoại. Đã bao lâu rồi cô chưa được ăn món Phong Nguyệt nấu? Chẳng biết có phải vì tác động tâm lý hay không mà cô bỗng cảm thấy đói. Là một người cực kỳ kỷ luật, Nghiêm Lâm hiếm khi ăn đêm, nhưng hôm nay cô đã phá lệ gọi một phần hàu và salad về phòng.
Về phía Phong Nguyệt, sau buổi livestream, nàng cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Nỗi cô đơn từng bao trùm lấy nàng dường như đã tan biến phần nào. Nàng nhận ra sâu trong thâm tâm mình luôn khát khao có bạn bè – những người có thể kéo nàng ra khỏi vực thẳm cô độc.
Vài ngày sau, Phong Nguyệt hẹn gặp luật sư do Đới Sương Sương giới thiệu tại một trà thất yên tĩnh. Vừa ngồi xuống, nàng đã đi thẳng vào vấn đề: "Chào Luật sư Khổng, tôi muốn tư vấn về các hạng mục trong đơn ly hôn."
Khổng Duệ Phủ vốn là bạn của Sương Sương nên biết rõ thân phận người phụ nữ trước mặt. Anh sửng sốt nhìn xuống bàn tay trống không không đeo nhẫn của nàng, thầm nghĩ: Vợ của Nghiêm Lâm muốn ly hôn? Chuyện này Sương Sương có biết không nhỉ?
Phong Nguyệt hiểu sự lúng túng của anh, nàng mỉm cười trấn an: "Hôm nay Luật sư Khổng cứ coi tôi như một khách hàng bình thường là được. Bảo mật thông tin là quy tắc nghề nghiệp mà, đúng không?"
"Đúng vậy, cô Phong cứ tự nhiên hỏi, tôi sẽ giải đáp trung thực."
"Anh biết phối ngẫu của tôi là ai rồi đấy. Tôi muốn biết, nếu tôi và Nghiêm Lâm ly hôn, làm sao để thủ tục xong xuôi nhanh nhất?"
Khổng Duệ Phủ khá ngạc nhiên. Anh cứ ngỡ nàng sẽ hỏi về việc phân chia tài sản khổng lồ của Nghiêm thị.
"Cô Phong, nếu hai bên đạt được thỏa thuận và cô chọn cách ra đi tay trắng thì sẽ là nhanh nhất. Bởi việc phân chia tài sản của Nghiêm tổng sẽ cực kỳ phức tạp và mất thời gian." Anh cẩn thận quan sát thái độ của nàng, thấy nàng không có gì bất thường mới nói tiếp: "Điều này còn tùy thuộc vào hôn ước hoặc thỏa thuận tiền hôn nhân của hai người."
Phong Nguyệt chợt thấy đau đầu khi nhớ ra: "Chúng tôi không ký bất cứ thỏa thuận tiền hôn nhân nào."
Lúc đó nàng chỉ mải mê yêu Nghiêm Lâm, chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Luật sư Khổng nhíu mày, giải thích rằng không có thỏa thuận thì việc phân chia tài sản sẽ kéo dài lê thê. Phong Nguyệt trầm tư một lát rồi chốt lại: "Vậy nếu tôi từ bỏ mọi quyền lợi tài sản, thủ tục sẽ nhanh hơn phải không? Vậy phiền anh soạn thảo giúp tôi một đơn ly hôn như thế.
Phí tư vấn tôi sẽ chuyển khoản cho anh."
Bước ra khỏi quán, Phong Nguyệt cảm thấy như trút bỏ được tảng đá lớn trong lòng. Đã đến lúc đưa cuộc sống của cả hai trở lại đúng quỹ đạo của nó.
--------
Tại bệnh viện, Giáo sư Phương xem xét kết quả kiểm tra của Phong Nguyệt rồi tháo kính, mỉm cười: "Cô Phong, tình trạng của cô tốt hơn bất kỳ bệnh nhân nào tôi từng gặp. Thuốc đang kiểm soát khối u rất hiệu quả."
Phong Nguyệt thở phào, nhưng nàng biết nếu tình hình tốt, có thể sẽ phải phẫu thuật, và mái tóc của nàng... Giáo sư Phương nhìn nàng đầy thương cảm. Một cô gái trẻ mắc bệnh nặng mà lần nào cũng đi khám lẻ bóng, không biết nên nói nàng kiên cường hay đáng thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!