Chương 49: Tặng Quà

Kể từ sau cuộc tâm sự trên xe hôm đó, thấm thoắt đã trôi qua một tháng. Trong suốt thời gian này, Ôn Trinh không còn chủ động hẹn gặp Phong Nguyệt nữa, cả hai chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu bâng quơ qua WeChat.

Phong Nguyệt không rõ đây có phải là dấu hiệu cho thấy Ôn Trinh không muốn tiếp tục làm bạn với mình nữa hay không. Dù trong lòng đầy tiếc nuối, nàng vẫn chọn cách tôn trọng mọi quyết định của đối phương. Nàng hiểu rằng điều duy nhất mình có thể làm lúc này là tập trung hoàn thành tốt những việc của bản thân.

Dù gặp chút trắc trở trong các mối quan hệ cá nhân, nhưng bù lại, sự nghiệp của Phong Nguyệt lại tiến triển vô cùng thuận lợi. Trong một tháng qua, nàng dồn hết tâm trí vào việc quay dựng video, tần suất ra mắt sản phẩm mới cũng dày đặc hơn hẳn trước kia. Nhờ sự đầu tư chỉn chu, lượng người theo dõi của nàng tăng trưởng vượt bậc, chính thức cán mốc 200.000 lượt theo dõi.

Thế nhưng, niềm vui này lại đi kèm với một nỗi lo nho nhỏ. Trước đó, khi đạt mốc 100.000 fan, nàng từng hứa sẽ thực hiện một đợt phúc lợi để tri ân, vậy mà đến tận bây giờ khi con số đã lên tới 200.000, nàng vẫn chưa nghĩ ra ý tưởng gì độc đáo.

Nhìn số tiền nhuận bút chưa rút trong tài khoản hậu đài, Phong Nguyệt nảy ra ý định dùng toàn bộ số tiền này quy đổi thành quà tặng để bốc thăm trúng thưởng cho fan, coi như là bù đắp cho đợt phúc lợi 100.000 trước đó. Còn về cột mốc 200.000, nàng đành tạm thời gác lại để suy nghĩ thêm.

Kể từ khi làm Blogger đến nay, Phong Nguyệt chưa từng nhận bất kỳ quảng cáo nào, nên doanh thu từ nền tảng không quá lớn. Sau khi tính toán, nàng còn phải tự bỏ thêm một khoản tiền túi để mua quà, nhưng nàng hoàn toàn không bận tâm về chuyện thiệt hơn này.

Ngay lập tức, bài đăng rút thăm trúng thưởng với tổng trị giá lên đến hơn 100.000 tệ của nàng đã gây bão trên Weibo, thu hút sự chú ý của đông đảo cư dân mạng. Có người tò mò, có người muốn thử vận may, nhưng tựu trung lại, rất nhiều người chưa từng biết đến nàng cũng vì thế mà nhấn nút theo dõi. Dù nền tảng đăng video chính không phải Weibo, nhưng lượng lớn người dùng vẫn lặn lội tìm sang tài khoản video của nàng để nhấn follow.

Cú nổ truyền thông này không chỉ mang về lượng fan khổng lồ mà còn khiến các công ty quản lý chú ý. Không ít lời mời ký kết hợp đồng béo bở đã được gửi tới hòm thư của nàng. Tuy nhiên, Phong Nguyệt đều phớt lờ tất cả. Việc quay video đối với nàng chỉ đơn giản là một cách để tìm lại niềm vui cuộc sống; chuyện kiếm tiền hay nổi tiếng chưa bao giờ nằm trong mục tiêu của nàng.

Năm ngày sau khi đăng tin trúng thưởng, Phong Nguyệt quyết định đăng một bài khảo sát ý kiến mọi người về đợt phúc lợi 200.000 fan. Thật bất ngờ, yêu cầu mong chủ kênh lộ mặt đã nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí đầu bảng trong phần bình luận với lượt tương tác cực cao.

Thực tế, Phong Nguyệt không hề bài xích việc lộ mặt. Trước đây nàng không xuất hiện trong khung hình chẳng qua là để thuận tiện cho việc lấy tư liệu quay cận cảnh. Nếu người hâm mộ đã thiết tha muốn thấy mặt, nàng cảm thấy đề nghị này hoàn toàn có thể đưa vào danh sách cân nhắc.

Tất cả những người quan tâm đến Phong Nguyệt đều đã đọc được bài đăng và cả bình luận về việc lộ mặt ấy. Và người đầu tiên liên hệ với nàng không ai khác chính là Ôn Trinh.

Thực tế, tâm tư của Ôn Trinh hoàn toàn khác với những gì Phong Nguyệt suy đoán. Chị không hề có ý định xa cách hay cắt đứt tình bạn, mà chỉ vì không muốn khiến Phong Nguyệt khó xử. Bởi lẽ sau màn tỏ tình ấy, người cảm thấy lúng túng nhất chắc chắn không phải là chị, mà chính là Phong Nguyệt.

Ôn Trinh: [ A Nguyệt, chị xem Weibo thấy em đang cân nhắc về đợt phúc lợi dành cho fan phải không? ]

Phong Nguyệt trả lời rất nhanh: [ Vâng ạ, em chưa có ý tưởng gì nên định hỏi xem mọi người mong muốn điều gì nhất. ]

Ôn Trinh: [ Vậy em có thấy yêu cầu lộ mặt đang đứng đầu bình luận không? ]

Phong Nguyệt: [ Em thấy rồi, em cũng đang cân nhắc chuyện đó. Có chuyện gì không chị? ]

Ôn Trinh suy nghĩ một lát, đầu ngón tay khẽ gõ lên màn hình: [ Vậy em có muốn thử làm một buổi Mukbang (ăn phát sóng trực tiếp) không? ]

Phong Nguyệt đầy nghi hoặc: [ Mukbang ạ? ]

Ôn Trinh: [ Ừ. ]

Ôn Trinh bắt đầu trình bày chi tiết ý tưởng của mình: chị muốn mời Phong Nguyệt đến nhà hàng của mình để thực hiện một buổi livestream lộ mặt, nhân tiện nhờ nàng dùng thử và đánh giá những món mới sắp đưa vào thực đơn.

Phong Nguyệt vô cùng hài lòng với đề nghị này, lập tức cùng Ôn Trinh chốt lịch cụ thể. Sau khi thống nhất thời gian, Phong Nguyệt đăng thông báo trước trên Weibo. Ôn Trinh cũng dùng tài khoản chính thức của nhà hàng để chia sẻ lại bài viết. Cư dân mạng không rõ nội tình chỉ đơn giản coi đây là một màn hợp tác giữa một Blogger và nhà hàng cao cấp.

Ở một góc khác, Nghiêm Lâm đang chăm chú nhìn vào điện thoại. Giao diện hiển thị chính là trang cá nhân của Phong Nguyệt, cô thậm chí còn kiên nhẫn ấn thích từng bài đăng một.

Nghiêm Lâm thừa hiểu sự đặc biệt của tài khoản chính chủ nên không muốn mang lại rắc rối cho Phong Nguyệt thêm lần nào nữa. Vì vậy, cô đang sử dụng một tài khoản phụ, và danh sách theo dõi duy nhất chỉ có mình nàng.

Cô có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với nhà hàng của Ôn Trinh, bởi lẽ thỏa thuận ly hôn của họ đã được ký kết chính tại nơi đó. Nghiêm Lâm nhận thấy mối quan hệ giữa Phong Nguyệt và Ôn Trinh tốt hơn cô tưởng, nhưng chẳng hiểu vì sao sau chuyến du lịch lần trước, hai người lại không hề gặp mặt suốt một tháng ròng.

Chẳng lẽ trong lúc đi chơi đã xảy ra mâu thuẫn gì sao? Nghiêm Lâm thầm đắc ý trước phỏng đoán này. Thế nhưng nhìn tình hình hiện tại, có vẻ như mâu thuẫn giữa hai người họ đã được hóa giải.

Nghiêm Lâm bĩu môi, vẻ mặt không vui nhấn tắt màn hình điện thoại. So với Ôn Trinh, vị luật sư kia rõ ràng dễ giải quyết hơn nhiều.

Cuối cùng cũng đến ngày phát sóng trực tiếp. Vì đây là lần đầu tiên chính thức lộ mặt trước người hâm mộ nên Phong Nguyệt trang điểm nhẹ nhàng, nàng diện một chiếc áo khoác lông xù màu vàng sữa, bên trong là chiếc áo len tăm màu cam nhạt ấm áp.

Thế nhưng, những người tìm đến nhà hàng của Ôn Trinh ngày hôm đó không chỉ có mình Phong Nguyệt, mà còn có cả Nghiêm Lâm và Phó Tư Tuyết.

Hai người ngồi ở gian phòng ngay sát vách nơi Phong Nguyệt đang ngồi, Nghiêm Lâm đã sớm mở điện thoại, tư thế sẵn sàng như thể sắp sửa bước vào một trận chiến.

"A Lâm, tớ nói thật, cậu có cần phải đến mức này không? Chỉ là một buổi livestream thôi mà, có nhất thiết phải đích thân đến tận nơi nằm vùng thế này không? Ở nhà xem không phải cũng vậy sao?" Phó Tư Tuyết sau khi gọi món xong liền vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!