Chương 47: Thổ Lộ

Sự xuất hiện đột ngột của Hạ Ngưỡng Hi – "đối tượng xem mắt" của Phong Nguyệt – đã khơi dậy sự cảnh giác trong lòng Ôn Trinh. Điều này thậm chí khiến chị nảy sinh một chút hoảng loạn hiếm thấy.

Dẫu hiểu rằng tại thời điểm này, Phong Nguyệt khó lòng chấp nhận tình cảm của bất kỳ ai, nhưng Ôn Trinh vẫn coi Hạ Ngưỡng Hi là một kình địch đáng gờm. Qua những lời kể của Phong Nguyệt, không khó để nhận ra nàng dành cho vị luật sư họ Hạ một sự sùng bái nhất định. Mà theo thời gian, loại cảm giác này rất dễ chuyển hóa thành ngưỡng mộ, rồi cuối cùng là ái mộ.

Ôn Trinh không muốn đánh cược vào khả năng đó. Chị muốn Phong Nguyệt phải khắc ghi mình trong lòng trước tiên. Cho dù hiện tại Phong Nguyệt chưa thể đồng ý lời tỏ tình, nhưng ít nhất chị muốn thay đổi vị trí của mình trong lòng nàng: Từ một người bạn trở thành một người theo đuổi.

Vốn là người có năng lực hành động quyết đoán, ngay khi đưa ra quyết định, Ôn Trinh đã ấn định thời điểm thực hiện chính là trong chuyến du lịch lần này. Chị không định tiết lộ chuyện này cho Chu Quỳnh Quỳnh; phần vì không muốn Phong Nguyệt phải khó xử trước mặt người khác, phần vì chị lo sợ Phong Nguyệt sẽ vì thế mà xa lánh cả hai. Suy cho cùng, nếu bản thân chị bị nàng né tránh, thì ít nhất bên cạnh Phong Nguyệt vẫn còn một người bạn như Chu Quỳnh Quỳnh để nương tựa.

Trong khi đó, Phong Nguyệt vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui vì tình cờ gặp lại bạn cũ, nàng hoàn toàn không hay biết gì về đại kế hoạch sắp tới của Ôn Trinh.

Thời điểm Ôn Trinh thầm chọn là vào tối ngày thứ hai của chuyến đi. Còn đêm nay, khu nghỉ dưỡng có một hoạt động vô cùng nổi tiếng: Lễ hội pháo hoa, và dĩ nhiên ba người họ không thể bỏ lỡ.

Quy mô của khu nghỉ dưỡng không quá lớn, các gian hàng rong vốn không nhiều, nhưng khi màn đêm buông xuống, những con phố vốn trống trải ban ngày bỗng chốc mọc lên vô số sạp hàng vỉa hè dọc hai bên đường, tạo nên một khu chợ đêm nhỏ vô cùng náo nhiệt. Đồ vật bày bán ở đây chủ yếu là đồ lưu niệm không quá đắt tiền hoặc những món đồ chơi nhỏ xinh. Chẳng biết có phải nhờ bầu không khí lễ hội tác động hay không mà chúng lại bán chạy đến lạ thường.

Những ánh đèn đêm lung linh dọc phố phường cũng góp phần tô điểm thêm sắc thái cho buổi lễ hội pháo hoa sắp bắt đầu.

Ba người ra khỏi cửa sau bữa tối. Chu Quỳnh Quỳnh treo chiếc máy ảnh mang theo trước ngực. Có lẽ vì muốn có những bức hình thật lung linh, cả ba đều diện váy xinh xắn và trang điểm vô cùng rạng rỡ. Lễ hội pháo hoa sẽ bắt đầu lúc 8 giờ tối, nên khi xuất phát lúc 7 giờ, họ vẫn còn dư dả thời gian để dạo quanh khu chợ đêm vừa mới nhộn nhịp lên này.

Phong Nguyệt, nàng đại tiểu thư lớn lên ở Yến Kinh, tuy đã thấy qua cảnh chợ đêm tràn đầy hơi thở cuộc sống trên mạng nhưng đây là lần đầu tiên được tự mình trải nghiệm thực tế. Còn Chu Quỳnh Quỳnh, dù không phải lần đầu dạo chợ đêm nhưng bản tính trời sinh vốn ham mua sắm; nơi đây không có trung tâm thương mại lớn thì dạo chợ vỉa hè cũng là một lựa chọn không tồi.

Thế là, hai cô nàng này giống như đôi chim nhỏ được sổ lồng, cái gì cũng muốn xem, cái gì cũng muốn mua một chút. Ôn Trinh thong thả bước theo sau, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực đầy dịu dàng.

Vui chơi thỏa thích một hồi lâu, hai người mới chợt nhớ ra Ôn Trinh vẫn đang lặng lẽ đi sau lưng. Phong Nguyệt một tay bưng hộp đậu phụ thối, tay kia cầm xiên bánh trôi nướng dầu, ngượng ngùng mỉm cười với Ôn Trinh: "Chị Ôn Trinh, xin lỗi chị nhé, có phải hai đứa em hơi quá đà rồi không?"

Chu Quỳnh Quỳnh thấy vậy cũng cười lấy lòng theo: "Hì hì sư tỷ, tụi em sẽ cố gắng thu liễm lại một chút ạ!"

Ánh đèn mờ ảo của khu chợ đêm bao phủ lấy Ôn Trinh, những tia sáng ấm áp đậu trên đỉnh đầu và hàng mi dài, để lại một tầng bóng mờ nhàn nhạt trên gương mặt thanh tú. Đôi mắt chị lúc này tựa như chứa cả một hồ nước xuân, dịu dàng nhìn hai người, toát lên vẻ phong tình không sao tả xiết.

"Không sao đâu, hai đứa chơi vui là được rồi. Nhìn các em vui vẻ, chị cũng thấy rất hạnh phúc."

Chu Quỳnh Quỳnh đứng ngây ra như phỗng. Cô biết sư tỷ thừa hưởng trọn vẹn nét đẹp từ sư phụ, nhưng vẻ đẹp lúc này của cô ấy dường như đã vượt xa mọi quy chuẩn thông thường. Tuy còn đang ngẩn ngơ, nhưng tay Chu Quỳnh Quỳnh lại hành động cực nhanh theo bản năng. Cô chớp thời cơ giơ máy ảnh lên, ghi lại khoảnh khắc xuất thần đó trước khi biểu cảm của Ôn Trinh kịp thay đổi.

"Sao đột nhiên lại chụp chị?" Ôn Trinh ngơ ngác hỏi.

Chu Quỳnh Quỳnh không đáp, chỉ cúi đầu xem lại bức ảnh vừa chụp. Khoảnh khắc lay động lòng người ấy đã bị thu trọn vào ống kính một cách hoàn mỹ.

"Oa, Quỳnh Quỳnh chụp đẹp quá! Chị Ôn Trinh trông thế này đúng là cực phẩm luôn ấy!" Phong Nguyệt ghé mắt vào xem, lập tức thốt lên kinh ngạc.

Nghe thấy Phong Nguyệt khen ngợi, nét mặt Ôn Trinh càng thêm nhu hòa, cô khẽ hỏi: "Đẹp thật sao?"

Là một kẻ cuồng cái đẹp chính hiệu, Phong Nguyệt gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, đẹp lắm luôn!"

"Vậy đợi em ăn xong, chúng ta cùng chụp thêm vài tấm nhé." Ôn Trinh lấy khăn giấy từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau đi hạt vừng vương trên khóe môi Phong Nguyệt.

"Dạ vâng!"

Thế là hai người bắt đầu ríu rít thảo luận xem lát nữa nên chụp ở đâu, bỏ lại mình Chu Quỳnh Quỳnh vẫn đang đăm chiêu nhìn bức ảnh. Bức ảnh quả thực rất đẹp, sư tỷ đúng là rất mỹ miều, nhưng sao cô cứ thấy có gì đó sai sai.

Sau một lúc ngẫm nghĩ, Chu Quỳnh Quỳnh bừng tỉnh đại ngộ. Cô rốt cuộc cũng nhận ra cảm giác quen thuộc này là gì rồi! Đây hoàn toàn là dáng vẻ của một con công đang xoè bộ lông đuôi lộng lẫy nhất để khoe mẽ trước mặt bạn đời tương lai mà!

Chu Quỳnh Quỳnh thầm cảm thán trong lòng: "Cao tay, đúng là quá cao tay!". Dù vô cùng bội phục sư tỷ, nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ vẻ thản nhiên, tận tâm làm một nhiếp ảnh gia không lương, chụp cho hai người thêm rất nhiều ảnh chung.

Tuy nhiên, mục đích chính đêm nay vẫn là xem pháo hoa. Khoảng 7 giờ 50, họ đã có mặt tại điểm ngắm cảnh đẹp nhất. Vì đến hơi muộn, những vị trí đẹp nhất phía trước đã bị các tay máy chuyên nghiệp với súng ống lỉnh kỉnh chiếm giữ từ lâu. Ba người đành chọn một góc tương đối thoáng đãng, ngồi bên bồn hoa chờ đợi.

Càng gần đến giờ khai mạc, dòng người đổ về càng đông. Ba người buộc phải đứng dậy và bị đám đông chen lấn kẹp chặt lấy nhau. Trong ba người, Phong Nguyệt là người nhỏ nhắn nhất, vì thế nàng trở thành đối tượng được bảo vệ, kẹp giữa Ôn Trinh và Chu Quỳnh Quỳnh. Để tránh cho những người cầm máy ảnh phía sau vô ý va quẹt vào Phong Nguyệt, Ôn Trinh còn đưa tay ra, hờ khép che chở phía sau gáy nàng.

Đúng 8 giờ, tiếng nổ lớn vang lên xé toạc màn đêm. Một đóa lửa rực rỡ vút thẳng lên không trung rồi bung nở, kéo theo hàng loạt pháo hoa khác đồng loạt thắp sáng cả bầu trời. Buổi trình diễn pháo hoa hoành tráng chính thức bắt đầu, đám đông đồng loạt ngước lên, phát ra những tiếng reo hò không dứt.

Trong lúc dòng người khích động chen lấn, Chu Quỳnh Quỳnh mải mê chụp ảnh nên tạm thời bị dạt sang một bên. Pháo hoa rực cháy trên cao, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt của vạn người đang ngước nhìn. Thế nhưng, luôn có những người cảm thấy rằng, dẫu pháo hoa có lộng lẫy đến đâu cũng chẳng thể rực rỡ bằng người thương trước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!