Chương 4: Ung Thư Não

Khi Phong Nguyệt dùng xong bữa trưa quay lại bệnh viện, nàng lập tức được y tá trực dẫn đến khoa Chẩn đoán Hình ảnh. Y tá nói bác sĩ Ngụy đang đợi nàng ở đó. Nghe vậy, Phong Nguyệt cơ bản đã chắc chắn rằng khối u não của mình đã bị phát hiện.

Quả nhiên, tại khoa Chẩn đoán Hình ảnh không chỉ có một mình Ngụy Ngọc Nhiên, mà còn có một người phụ nữ trung niên vẻ mặt nghiêm nghị. Ngụy Ngọc Nhiên thấy nàng tới liền giới thiệu: "Thiếu phu nhân, vị này là Giáo sư Phương, Trưởng khoa Ngoại Thần kinh của bệnh viện chúng ta."

"Chào Giáo sư, tôi là Phong Nguyệt." Nàng cố ý tỏ ra vẻ khó hiểu nhìn Ngụy Ngọc Nhiên, như muốn hỏi tại sao lại đưa nàng tới gặp bác sĩ thần kinh.

Giáo sư Phương đưa bản báo cáo kiểm tra sức khỏe cho Phong Nguyệt, ôn tồn giải thích: "Cô Phong, chúng tôi phát hiện một chút vấn đề trong báo cáo của cô. Vì vậy, cô cần làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để chúng tôi xác định xem liệu có sai sót gì trong báo cáo ban đầu hay không."

Phong Nguyệt sững sờ một lát rồi gật đầu, đi theo y tá vào phòng chụp chiếu. Sau khi nàng đi khuất, Ngụy Ngọc Nhiên mới thấp giọng hỏi: "Dì Phương, dì chắc chắn chứ ạ?"

Giáo sư Phương thở dài, vẻ mặt không nỡ: "Xem báo cáo tổng quát thì tám chín phần mười rồi. Kết quả cụ thể cứ đợi cô ấy làm xong các xét nghiệm này đã."

Phòng chụp chiếu sáng trưng bởi ánh đèn dây tóc. Phong Nguyệt bình thản nằm xuống máy. Khi máy bắt đầu chuyển động, ánh đèn dần khuất khỏi tầm mắt, nhường chỗ cho không gian kín mít bên trong thiết bị. Dù kiếp trước đã nằm đây vô số lần, nhưng khi lẻ loi một mình bị đưa vào trong máy, nàng vẫn theo bản năng thấy lồng ngực thắt lại.

Nàng sợ.

Đôi tay đặt bên hông không tự chủ được mà siết chặt lấy tà váy màu vàng nhạt, hy vọng có thể giảm bớt sự bất an trong lòng. May thay, quá trình diễn ra rất nhanh. Khi nàng được đưa ra ngoài, ánh đèn quen thuộc lại hiện ra.

"Cô Phong, cô có thể ra ngoài chờ kết quả. Bác sĩ Ngụy và Giáo sư Phương đang đợi cô." Cô y tá hiền hậu dìu nàng dậy.

"Cảm ơn." Phong Nguyệt vừa cất lời mới nhận ra giọng mình đã khản đặc từ lúc nào.

Ba người tập trung tại văn phòng của Ngụy Ngọc Nhiên. Không lâu sau, cô y tá gõ cửa mang kết quả tới. Giáo sư Phương xem xét kỹ lưỡng một hồi lâu rồi đưa cho Ngụy Ngọc Nhiên, khẽ gật đầu với vẻ mặt trầm mặc.

Phong Nguyệt nhìn thái độ của họ, trong lòng đã có chuẩn bị. Dù từ lúc tỉnh lại nàng đã biết mình không thoát được căn bệnh này, nhưng sâu thẳm tâm hồn, ai mà chẳng khao khát một phép màu.

Ngụy Ngọc Nhiên rót cho nàng một ly nước ấm, ra hiệu để Giáo sư Phương tuyên bố. Bà nhìn thẳng vào Phong Nguyệt, nói trực diện: "Cô Phong, tôi nghĩ cô cũng đoán được rồi. Chúng tôi chẩn đoán cô bị ung thư não. Tuy nhiên, vì phát hiện sớm, tế bào ung thư chưa khuếch tán, hiện tại mới là giai đoạn đầu. Nếu bắt đầu trị liệu ngay bây giờ thì hoàn toàn có cơ hội."

Phong Nguyệt thần người ra khi đón lấy ly nước. Có thể coi đây là trong cái rủi có cái may, ít nhất chưa đến mức vô phương cứu chữa như kiếp trước. Nghĩ đến việc nếu kiếp trước mình cũng đi khám sớm thế này thì kết cục đã khác, hốc mắt nàng bỗng đỏ hoe, nước mắt chực trào.

Hai vị bác sĩ nhìn thấy vậy thì xót xa, cứ ngỡ nàng đang quá sợ hãi. Nhưng Phong Nguyệt nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt đầu hỏi kỹ về tình trạng bệnh. Sự bình tĩnh của một cô gái mới 24, 25 tuổi khi đối mặt với ung thư khiến hai người họ thực sự nể phục. Sau khi thảo luận xong phương án sơ bộ, Giáo sư Phương rời đi để xây dựng phác đồ chi tiết.

Tại cổng bệnh viện, Phong Nguyệt dặn dò Ngụy Ngọc Nhiên: "Bác sĩ Ngụy, chuyện bệnh tình của tôi, xin anh hãy giữ kín với cha mẹ tôi."

Ngụy Ngọc Nhiên ngẩn người, sau đó gật đầu: "Thiếu phu nhân yên tâm."

Nàng không muốn cha mẹ lại phải vì mình mà bạc tóc như kiếp trước. Nếu lần này có cơ hội bình phục, nàng muốn tự mình giải quyết.

Cùng lúc đó, tại một khách sạn 5 sao bên kia đại dương.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, Nghiêm Lâm đang ngủ say trên chiếc giường lớn bỗng nhíu chặt mày, mồ hôi lấm tấm trên trán. Giây tiếp theo, cô mở choàng mắt, bật dậy th* d*c, tim đập liên hồi.

Nhìn quanh chỉ thấy một mảnh tối đen, Nghiêm Lâm đưa tay chống trán, cố bình phục cảm xúc. Cô nhớ mình không bao giờ tắt đèn ngủ kể từ khi Phong Nguyệt qua đời. Cô theo thói quen với tay bật đèn đầu giường nhưng lại vồ hụt.

Đèn đâu rồi?

Cô với lấy điện thoại ở gối đầu giường. Màn hình sáng lên: 3 giờ sáng, ngày 13 tháng 7 năm 2020.

Ba năm trước?

Nghiêm Lâm không dám tin vào mắt mình. Cô bật đèn phòng, nhận ra đây là khách sạn ở nước ngoài nơi cô từng ở khi bắt đầu tiếp quản một dự án lớn của tập đoàn. Cô đi ra bàn làm việc, lật xem tài liệu, mọi thứ đều trùng khớp.

Cô thực sự đã trọng sinh về ba năm trước.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu khiến tim cô thắt lại: Nếu vậy, Phong Nguyệt vẫn còn sống?

Cơ thể Nghiêm Lâm run rẩy vì xúc động. Cô định gọi ngay cho Phong Nguyệt nhưng rồi khựng lại. Hình ảnh cuối cùng về nàng trên giường bệnh khiến cô run sợ. Cô lật xem lịch sử trò chuyện với Đới Sương Sương và bắt gặp cụm từ: "Kiểm tra sức khỏe tổng quát".

Nghiêm Lâm lập tức gọi cho Ngụy Ngọc Nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!