Chương 39: Cứu Người

Tại tập đoàn Nghiêm thị, phòng họp.

Nghiêm Lâm ngồi ngay ngắn, đang tiến hành cuộc họp video với các lãnh đạo cấp cao của chi nhánh hải ngoại. Trong phòng họp, ngoài cô ra còn có Mạc Nhất Húc và ba thư ký của ban tổng giám đốc.

Tối hôm qua, Nghiêm Lâm vừa về nhà để nhận một trận giáo huấn từ ba mẹ. Dù họ rất giận dữ nhưng vẫn không thể làm lay chuyển ý định dọn đến Tụng Hòa Loan của cô. Mẹ cô khuyên nhủ không thành, đành phải tìm đến người bạn duy nhất của cô để làm thuyết khách.

Và vị thuyết khách ấy, Phó Tư Tuyết, lúc này đang đợi sẵn trong văn phòng của Nghiêm Lâm, chỉ chờ cô kết thúc cuộc họp.

Hai tiếng đồng hồ sau, cuộc họp video dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc. Phó Tư Tuyết ở trong văn phòng cũng vừa vặn đánh xong một giấc mỹ mãn. Khi Nghiêm Lâm đẩy cửa bước vào, cô thấy Phó Tư Tuyết đang trùm một chiếc chăn nhỏ nằm trên sofa chơi điện thoại.

"Nha, xong việc rồi à?" Thấy Nghiêm Lâm, Phó Tư Tuyết vội ngồi dậy cất điện thoại đi.

"Ừ."

Phó Tư Tuyết đung đưa chân, hỏi: "Tối qua dì liên lạc gấp với mình, bảo mình phải ngăn cậu lại. Cậu thấy thế nào?"

Nghiêm Lâm liếc nhìn cô một cái: "Cậu ngăn không nổi mình đâu."

Nói đoạn, cô dừng lại một chút rồi bổ sung: "Mình biết chừng mực, sẽ không làm ảnh hưởng đến việc dưỡng bệnh của cô ấy. Mình chỉ muốn ở gần cô ấy hơn một chút. Mình sắp... thở không thông rồi."

"Trước đây cậu hỏi mình phải làm sao, mình đã bảo cậu hãy rời xa Phong Nguyệt một chút. Cậu không quên chứ?" Phó Tư Tuyết nhìn xoáy vào cô.

Nghiêm Lâm lắc đầu: "Không quên. Mình sẽ tránh mặt cô ấy, mình chỉ muốn ở một nơi mà mình có thể nhìn thấy cô ấy thôi."

Cửa sổ văn phòng mở rộng, ánh nắng chiếu thẳng xuống người Nghiêm Lâm. Thế nhưng Phó Tư Tuyết lại không cảm nhận được chút ấm áp nào từ luồng sáng ấy. Thứ tồn tại duy nhất trên người Nghiêm Lâm lúc này là sự u ám của phía lưng đối diện với mặt trời.

"Mình không cho phép bất kỳ ai cướp mất Phong Nguyệt của mình, tuyệt đối không." Nghiêm Lâm ngồi đó, quay lưng với ánh sáng nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách lạ kỳ, giống như đôi đồng tử của loài thú săn mồi rực lên trong bóng tối.

Vừa nói, trong mắt Nghiêm Lâm lại hiện lên cảnh tượng tại nhà hàng Pháp hôm đó: Phong Nguyệt quay lưng về phía cô, sóng vai cùng người phụ nữ kia rời xa khỏi tầm mắt cô.

Phó Tư Tuyết lặng lẽ quan sát cô một lúc, khẽ nheo mắt: "Ôn Trinh đúng không? Mình khá là thích chị ấy đấy." Nói xong, cô nàng lại nằm vật ra sofa, mặc kệ ánh nhìn của Nghiêm Lâm đang đổ dồn về phía mình.

Sau câu nói của Phó Tư Tuyết, văn phòng rơi vào im lặng. Thấy Nghiêm Lâm mãi không lên tiếng, cô tò mò ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt có phần kỳ quái của bạn mình.

"Cậu nhìn mình làm gì?" Phó Tư Tuyết tự giác sờ lên mặt. Hôm nay cô không trang điểm, trên mặt chắc không có gì kỳ quặc chứ?

"Cậu thích Ôn Trinh?" Thần sắc Nghiêm Lâm có chút phức tạp.

Cô vốn đã tính đến chuyện dùng mọi thủ đoạn để khiến Ôn Trinh rời xa Phong Nguyệt, nhưng giờ Phó Tư Tuyết lại nói thích đối phương, điều này không chỉ khiến cô lúng túng mà còn không biết có nên ra tay tiếp hay không.

"Cũng gần như thế, nhưng chỉ mới là thấy hợp nhãn thôi, bảo là yêu thích sâu đậm thì chưa đến mức đó." Phó Tư Tuyết tùy ý xua tay.

Nghiêm Lâm gật đầu, rủ mắt không nói gì thêm. Chuyện của Ôn Trinh, cô sẽ phải cân nhắc lại đôi chút. Hai người không trò chuyện thêm nữa, Phó Tư Tuyết biết chuyến này mình đi công cốc, cô không thể ngăn được Nghiêm Lâm.

Vài ngày sau, Nghiêm Lâm thuận lợi dọn vào Tụng Hòa Loan. Cô thực hiện đúng như lời hứa, không hề xuất hiện trước mặt Phong Nguyệt. Thế là, vào lúc Phong Nguyệt hoàn toàn không hay biết gì, Nghiêm Lâm đã dọn đến ngay dưới lầu nhà nàng.

Hai người họ chính thức trở thành hàng xóm của nhau, chỉ cách nhau đúng một khoảng trần nhà.Tuần Lễ Vàng đã cận kề. Phong Nguyệt quyết định đẩy lịch tái khám lên sớm một tuần để có thể thảnh thơi cùng Ôn Trinh và Chu Quỳnh Quỳnh đi nghỉ dưỡng.

Người trực tiếp thăm khám cho nàng vẫn là Giáo sư Phương. Còn Ngụy Ngọc Nhiên – bác sĩ vốn luôn theo sát bệnh tình của nàng trước đây – vì để tránh sự bối rối nên sau khi nàng và Nghiêm Lâm ly hôn đã không còn xuất hiện nữa. Tình hình phục hồi của Phong Nguyệt khả quan hơn nhiều so với nàng tưởng tượng; trong lần tái khám này, Giáo sư Phương đã cắt giảm bớt một phần đơn thuốc cho nàng.

Sau khi xong việc ở bệnh viện, điều cuối cùng Phong Nguyệt cần làm trước kỳ nghỉ là đi gặp đối tượng xem mắt mà cô út đã giới thiệu. Trước đó, cô út đã liên lạc riêng để cung cấp cho nàng vài thông tin cơ bản về vị luật sư này.

Hạ Ngưỡng Hi, 28 tuổi, hiện là cộng sự tại một văn phòng luật sư danh tiếng ở Yến Kinh. Cô tốt nghiệp từ một đại học luật hàng đầu trong nước, cha mẹ đều là giáo sư đại học Yến Kinh, đúng chuẩn con nhà gia giáo, thư hương môn đệ.

Nhìn vào bản lý lịch rực rỡ của đối phương, trong lòng Phong Nguyệt bỗng dâng lên một nỗi cảm phục xen lẫn tự ti. So với một người xuất sắc như vậy, nàng thấy mình chỉ là một bệnh nhân, dù là sinh viên ưu tú ngành Tài chính nhưng thực chất lại đang là kẻ thất nghiệp vừa mới tập tành quay video ẩm thực. Nếu gạt bỏ đi gia thế phía sau, nàng thấy mình dường như chẳng có gì cả. Sự đối lập rõ rệt này khiến cảm giác mặc cảm trong lòng nàng càng thêm lớn dần cho đến tận ngày hẹn gặp.

Nàng biết chắc cuộc xem mắt này sẽ thất bại nên ngoài người nhà ra, nàng chẳng tiết lộ với ai. Hai người hẹn nhau lúc hai giờ chiều tại một quán cà phê dưới tầng trệt cao ốc Hành Dương, ngay trung tâm thành phố. Vì sợ tắc đường nên Phong Nguyệt không lái xe mà chọn đi tàu điện ngầm.

Vừa bước ra khỏi trạm tàu, một luồng gió lạnh ùa tới khiến nàng khẽ rùng mình dù thời tiết chưa hẳn đã sang đông. Đường phố tấp nập, phần lớn là người lớn dẫn theo trẻ nhỏ ra ngoài chơi. Phong Nguyệt đứng chờ đèn đỏ ở vạch kẻ đường; chỉ cần băng qua lộ là tới cao ốc Hành Dương, nơi quán cà phê tọa lạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!