Vào ngày tổ chức tiệc tân gia, Phong Nguyệt dậy từ rất sớm. Cùng dậy sớm với nàng còn có Chu Quỳnh Quỳnh – cô bạn thân đã chuyển quà dọn nhà đến từ hôm trước và xin ngủ lại một đêm.
Chu Quỳnh Quỳnh với mái tóc rối bời, vẻ mặt còn ngái ngủ bước ra khỏi phòng ngủ cho khách, uể oải tiến về phía cửa bếp.
Phong Nguyệt thấy bộ dạng đó liền hỏi: "Sáng nay ăn bánh mì sandwich nhé?"
Chu Quỳnh Quỳnh xua tay, ngáp dài một cái: "Sáng ra tớ không ăn nổi gì đâu, cho tớ xin ly cà phê là được rồi."
"Nhà tớ chỉ có cà phê hòa tan thôi, nếu uống không quen thì tớ đặt giao hàng cho nhé?"
"Hòa tan cũng được, tớ không kén chọn đâu, chủ yếu uống cho tỉnh người thôi mà."
"Được, vậy tớ pha cho cậu một ly, cậu mau đi rửa mặt đi."
"Hì hì, làm phiền cậu nhé." Chu Quỳnh Quỳnh cười tươi rói, vẫy vẫy tay với Phong Nguyệt rồi lủi vào phòng tắm.
Phong Nguyệt nhìn theo cô bạn, khẽ mỉm cười không nói gì.
Đến khi Chu Quỳnh Quỳnh sửa soạn xong xuôi bước ra, trên bàn ăn đã đặt sẵn một ly cà phê nóng hổi tỏa hương. Cô bưng ly lên nhấp một ngụm cho tỉnh táo rồi mới ngồi xuống trò chuyện cùng Phong Nguyệt.
Chu Quỳnh Quỳnh nhìn về phía chiếc sofa mềm mại mà mình vừa tặng làm quà tân gia, tâm trạng vô cùng tốt: "Hôm qua bận quá tớ còn chưa kịp ngồi thử xem chiếc sofa đó thế nào, hôm nay cậu phải ngồi nó nhiều vào đấy nhé."
Phong Nguyệt cười đáp: "Cũng không cần vội vàng thế đâu, dù sao cậu cũng đã tặng tớ rồi, sau này tớ còn rất nhiều thời gian để tận hưởng nó mà."
"Cũng đúng thôi." Chu Quỳnh Quỳnh dựa người ra sau, thở dài: "Cậu không biết tớ đã phải nhờ vả bao nhiêu người bạn, trầy trật mãi mới mua được chiếc sofa này đâu."
"Vâng ạ, tiểu nhân nhất định sẽ ngồi thật kỹ chiếc sofa mà Chu đại tiểu thư đã ban tặng!" Phong Nguyệt vừa nói vừa làm bộ tinh nghịch, chắp tay bái tạ đối phương.
Chiếc sofa có màu vàng ấm, bên trên được Phong Nguyệt phủ một lớp thảm lông xù, trông vừa thoải mái vừa ấm cúng, cực kỳ thích hợp để cuộn mình trong đó vào mùa đông. Đây là món quà Chu Quỳnh Quỳnh đã cất công chọn lựa, là hàng thủ công đặt riêng từ Ý, vừa mới vận chuyển về nước tối qua là cô đã hối hả mang thẳng đến nhà Phong Nguyệt ngay.
"Đúng rồi, hôm nay mọi người mấy giờ đến nhỉ? Chúng mình có cần ra ngoài mua thêm gì không?" Chu Quỳnh Quỳnh đặt ly cà phê xuống hỏi.
Phong Nguyệt lắc đầu: "Tiểu Tuyết và chị Ôn Trinh chắc tầm giờ cơm trưa sẽ đến. Còn một người bạn nữa sẽ đến sau bữa trưa, em ấy dạo này bận đồ án tốt nghiệp đến mức không dứt ra được."
"Cậu còn có cả bạn sinh viên nữa à? Quan hệ rộng rãi gớm nhỉ." Chu Quỳnh Quỳnh hơi bất ngờ.
"Gì chứ, là một cô em gái tớ quen trước đây, tính tình rất tốt. Dạo này em ấy áp lực quá nên tớ rủ qua đây coi như cho em ấy thư giãn chút."
"Vậy cũng tốt, tính ra mới có năm người, không quá đông cũng không quá vắng."
Sau khi ăn sáng xong, Chu Quỳnh Quỳnh giúp một tay dọn dẹp bếp núc, còn Phong Nguyệt bắt đầu chuẩn bị máy móc để quay phim. Chu Quỳnh Quỳnh vốn không rành mấy thứ này nên chỉ có thể làm một công cụ chạy việc ngoan ngoãn, Phong Nguyệt chỉ đâu cô đánh đó.
Các thông số camera và ánh đèn vốn đã được Ôn Trinh điều chỉnh giúp từ trước, giờ chỉ cần bày biện vào vị trí thích hợp là có thể bắt đầu. Tuy nhiên, vì đây là lần đầu tiên Phong Nguyệt tự tay mày mò mấy thiết bị chuyên nghiệp này nên nàng và Chu Quỳnh Quỳnh cứ cuống quýt cả lên, loay hoay mãi một hồi lâu.
May sao Ôn Trinh đến sớm hơn dự tính. Phong Nguyệt mừng rỡ như bắt được cứu tinh, vội vàng ra đón chị vào nhà. Ôn Trinh mang theo quà tân gia, trao tận tay nàng: "Đây là quà mừng nhà mới của em."
Phong Nguyệt đón lấy món quà được bọc kín mít, trông rất giống một khung tranh lớn, nàng ngoan ngoãn cảm ơn: "Em cảm ơn chị Ôn Trinh, chị vào nhà đi ạ."
Chu Quỳnh Quỳnh đang loay hoay bên đống thiết bị nhiếp ảnh, nghe thấy tiếng Ôn Trinh liền ló đầu ra từ bếp: "Sư tỷ, chị tới rồi à!"
Ôn Trinh cứ ngỡ mình là người đến sớm nhất, nên khi thấy Chu Quỳnh Quỳnh, chị không khỏi ngạc nhiên: "Em đến sớm thế? Chẳng giống phong cách của em tí nào."
"Đêm qua em ngủ lại nhà A Nguyệt luôn mà, nên hôm nay mới dậy sớm được vậy đó."
Phong Nguyệt gật đầu, giải thích thêm cho Ôn Trinh về sự tích ngủ lại của cô bạn vào tối qua.
"Đúng là em có khác." Ôn Trinh bật cười vỗ vai Chu Quỳnh Quỳnh, rồi quay sang Phong Nguyệt đang ngồi xổm dưới đất tò mò nhìn món quà: "Em mở ra xem có thích không."
Được lời như cởi tấm lòng, Phong Nguyệt không chần chừ nữa, nhanh tay gỡ lớp giấy bọc. Khi lớp bìa cứng được tháo ra, món quà lộ diện khiến cả hai cô gái đều ngẩn người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!