Ngày tổ chức tiệc tân gia của Phong Nguyệt đã cận kề. Đây là lần đầu tiên nàng tự tay vào bếp đãi tiệc bạn bè tại nhà mới. Vì vậy, nàng vô cùng coi trọng lần tụ tập này, lại còn phải quay phim làm tư liệu nên lòng càng thêm căng thẳng.
Dạo gần đây, vì có nhiều điều chưa rõ về nấu ăn và quay chụp, nàng liên lạc với Ôn Trinh cực kỳ thường xuyên. Điều này dẫn đến việc Ôn Trinh bây giờ đến nhà tìm nàng cũng chẳng cần báo trước.
Hôm nay là ngày Phong Nguyệt đi bệnh viện tái khám. Nàng vừa xuống lầu định bắt xe thì một chiếc xe quen thuộc đỗ ngay trước mặt.
"A Nguyệt? Em định đi đâu à?" Cửa kính hạ xuống, đó chính là Ôn Trinh. Trên ghế phụ của chị còn bày một đống túi giấy đựng đồ.
"Chị Ôn Trinh? Sao chị lại tới đây?" Gặp Ôn Trinh ở dưới sảnh chung cư thế này, chắc chắn là chị tới tìm nàng rồi.
"Chị mang sách qua cho em đây." Ôn Trinh hất cằm về phía túi giấy, "Chẳng phải trước đó em mượn chị sách nhập môn nhiếp ảnh sao? Đây là mấy cuốn chị từng đọc và thấy khá hay, nên mang qua cho em luôn."
Mắt Phong Nguyệt sáng lên: "Em cảm ơn chị Ôn Trinh!"
"Có gì đâu. Mà em đang định đi đâu à? Để chị đưa em đi, giờ này cũng không kẹt xe." Nói đoạn, Ôn Trinh vươn người xách túi sách ném ra ghế sau.
Phong Nguyệt định từ chối, nhưng thấy Ôn Trinh đã nhiệt tình dọn sẵn chỗ, nàng nghĩ ngợi rồi mở cửa lên xe.
"Em muốn đi đâu?"
"Bệnh viện ạ..." Phong Nguyệt hơi ngại nói về chuyện mình sinh bệnh, nên nàng không giải thích gì thêm, chỉ báo địa chỉ bệnh viện.
Ôn Trinh nhìn sắc mặt nàng là biết đây có lẽ là bí mật riêng tư, nên chị cũng không hỏi nhiều, ngược lại còn chủ động chuyển sang chủ đề khác khiến Phong Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Ôn Trinh đưa nàng đến tận cổng bệnh viện, rồi dừng xe bảo: "Đi đi, chị chờ em ở trên xe."
Tay Phong Nguyệt định đẩy cửa xe bỗng khựng lại. Nàng cứ ngỡ Ôn Trinh sẽ chủ động muốn đi cùng, nhưng giờ nghĩ lại, Ôn Trinh vốn là người tinh tế, sẽ không làm điều gì khiến nàng khó xử.
Phong Nguyệt buông tay khỏi cửa, quay sang mỉm cười với Ôn Trinh: "Chị Ôn Trinh, chị vào cùng em đi."
Ôn Trinh sững người một lát rồi mới mỉm cười gật đầu. Chị thực sự đã nghĩ rằng Phong Nguyệt không muốn để chị biết lý do nàng đến đây.
Nhưng hiện tại xem ra, việc Phong Nguyệt chủ động muốn mình đi cùng là đã có ý định thành thật chia sẻ rồi.
Vì vậy, trong suốt quá trình làm các hạng mục kiểm tra, cho đến khi vào gặp Giáo sư Phương, Ôn Trinh đều giữ im lặng, lẳng lặng đi theo sát phía sau nàng. Sắc mặt Ôn Trinh bắt đầu trở nên nghiêm trọng ngay khi nhìn thấy Phong Nguyệt thực hiện hạng mục kiểm tra đầu tiên; và khi đứng bên cạnh nghe Giáo sư Phương chẩn đoán, lòng chị không khỏi trào dâng một nỗi xót thương và thấu hiểu sâu sắc dành cho cô gái này.
Sau khi giúp Phong Nguyệt lấy thuốc, cả hai mới trở lại xe. Ôn Trinh nắm chặt vô lăng, trong chốc lát chị thực sự không biết phải mở lời như thế nào cho phải.
"Chị Ôn Trinh, chuyện này chị nhớ đừng nói cho Quỳnh Quỳnh biết nhé." Phong Nguyệt cố ý nói đùa để phá tan bầu không khí nặng nề.
Ôn Trinh gật đầu, sau đó chị nhíu mày hỏi: "Có phải Nghiêm Lâm vì bệnh của em nên mới ly hôn không? Cô ta cảm thấy em là gánh nặng à?"
Phong Nguyệt sững người, nàng không ngờ điều Ôn Trinh để tâm đầu tiên lại là chuyện này. Nàng bật cười đáp: "Không phải đâu ạ. Chuyện giữa em và cô ấy rất phức tạp, không hoàn toàn vì bệnh tật. Hơn nữa, người chủ động đưa đơn ly hôn là em."
Ôn Trinh dãn chân mày, gật đầu: "Vậy thì tốt. Sau này mỗi lần tái khám chị sẽ đi cùng em, em chỉ cần báo trước cho chị một ngày là được."
"Không sao đâu mà, em tự đi cũng tiện lắm." Phong Nguyệt xua tay từ chối.
Ôn Trinh quay sang nhìn nàng với ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Chị sẽ đi cùng em." Chị giải thích thêm: "Đã là bạn bè thì chẳng phải lúc này nên sát cánh bên nhau sao? Hơn nữa thời gian làm việc của chị không cố định, chị rất rảnh."
Ôn Trinh đã nói đến mức này, Phong Nguyệt không còn lý do gì để từ chối, đành mỉm cười đồng ý. Thực ra tận sâu trong lòng, nàng cảm thấy rất ấm áp. Kể từ khi ly hôn, nàng luôn đi tái khám một mình; mẹ nàng dù luôn đòi đi cùng nhưng nàng lại sợ bà đứng một bên lo lắng rồi lại khóc.
Khi Ôn Trinh quyết định sẽ đồng hành cùng Phong Nguyệt trong những lần tới, bầu không khí giữa hai người lại khôi phục vẻ hài hòa như trước. Khi đi ngang qua một siêu thị lớn, Ôn Trinh tấp xe vào lề rồi quay sang bảo: "Hôm nay sang nhà chị ăn cơm đi, chị sẽ làm món gì đó thật ngon bồi bổ cho em."
Phong Nguyệt hơi ngẩn ra. Hôm nay đi khám về nàng thực sự có chút mệt mỏi, không muốn vào bếp tí nào. Nàng vốn đã định gọi đồ ăn bên ngoài, nay được Ôn Trinh đề nghị, nàng lại thấy hơi ngại. Cuối cùng, hai người quyết định không về nhà Ôn Trinh cũng chẳng vào siêu thị mua thêm nguyên liệu.
Phong Nguyệt nói thẳng: "Đừng phiền phức thế chị, về nhà em ăn đi, nguyên liệu trong tủ lạnh nhà em cái gì cũng sẵn cả."
Ôn Trinh nghĩ đến việc để nàng được nghỉ ngơi thoải mái tại nhà mình sẽ tốt hơn nên lập tức đồng ý. Ngay khi bước chân vào cửa, Phong Nguyệt còn chưa kịp đặt đồ xuống để vào bếp thì đã bị Ôn Trinh trục xuất ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!