Chương 25: Buổi Tiệc

Tối hôm sau, tài xế nhà họ Phong đưa cả gia đình ba người đến trước sảnh khách sạn Mậu Đình đúng giờ hẹn.

Vương tổng lần này tuy mong mỏi đứa con thứ hai là con trai nhưng cuối cùng lại là con gái, ông ta cũng không hề tỏ vẻ khắt khe. Buổi tiệc đầy tháng tối nay được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, rõ ràng là đã tiêu tốn không ít tâm sức.

Phong Nguyệt ngoan ngoãn đi bên cạnh mẹ, nhỏ giọng nhận xét: "Vương tổng xem ra vẫn rất coi trọng cô con gái nhỏ này mẹ nhỉ, khách khứa tối nay đông đúc quá chừng."

Phong phu nhân khẽ cười nhạt, lấy tay che miệng nói nhỏ với con gái: "Con nhìn kỹ xem những người đến đây là ai. Toàn là những kẻ comple giày tây bóng lộn, thậm chí còn dắt theo cả trợ lý. Trong số những lời chúc tụng đó, có mấy phần là thật tâm?"

Phong Nguyệt đưa mắt nhìn quanh một vòng. Đúng như lời mẹ nói, đại đa số khách mời có lẽ đều là đối tác làm ăn của Vương tổng. Họ ăn vận chỉnh tề, nhưng vừa bước vào hội trường đã bắt đầu tụ năm tụ ba bàn chuyện công việc.

Nàng khẽ nhướng mày, xem ra mình vẫn còn quá non nớt trong việc nhìn thấu những mối quan hệ xã giao này.

Khi cả gia đình tiến vào sâu bên trong, Phong ba ba nhìn thấy Vương tổng nên dặn dò vợ một tiếng rồi tiến lại phía đó hàn huyên. Về phần Phong phu nhân, bà dẫn Phong Nguyệt lên phòng nghỉ ở tầng hai để thăm Vương phu nhân và cô công chúa nhỏ mới tròn tháng.

Vương tổng đang mải trò chuyện với mấy vị giám đốc này giám đốc nọ, vừa thấy Phong ba ba đi tới liền vội vàng niềm nở đón tiếp. Hai nhà vốn là hàng xóm, ngày thường tuy ít qua lại nhưng mối quan hệ thông gia không tầm thường giữa Phong gia và Nghiêm gia buộc Vương tổng phải nể trọng nhà họ Phong vài phần.

Hơn nữa, dù không có tầng quan hệ với Nghiêm gia thì bản thân Phong Hạc Hải – một con cáo già sành sỏi trên thương trường – cũng đủ để Vương tổng không dám xem nhẹ.

"Phong tổng! Đã lâu không gặp."

"Vương tổng dạo này bận rộn quá. Hôm nay phải chúc mừng ông đã đón thêm thiên kim nhé!"

"Ha ha ha, đa tạ, đa tạ!" Vương tổng cười sảng khoái, trông có vẻ thực sự rất yêu chiều cô con gái nhỏ này.

Đi phía sau mẹ, Phong Nguyệt thoáng thấy cảnh đó liền tò mò hỏi: "Mẹ, mẹ nói xem Vương tổng thực lòng thích hay không thích cô con gái này?"

"Người này giả tạo chết đi được, dù trong lòng không thích thì ông ta cũng chẳng bao giờ lộ ra mặt đâu. Nhưng mà, nếu thực sự yêu thương con gái thì ông ta đã chẳng biến tiệc đầy tháng thành một buổi tiệc giao lưu thương mại thế này."

Phong Nguyệt bĩu môi. Nàng thực sự khâm phục những người lăn lộn trên thương trường, cảm giác sân khấu của họ không nên là công ty mà phải là dưới ánh đèn flash của đoàn làm phim mới đúng. Diễn giỏi như thế, thà đi làm diễn viên cho rồi.

Phong phu nhân thấy biểu cảm của con gái liền biết nàng đang nghĩ gì, bà cười nói: "Được rồi, chúng ta vào thăm Vương phu nhân một lát rồi xuống lầu tìm góc nào đó ngồi đợi khai tiệc là được. Nhưng nếu con có thể làm quen được thêm vài người bạn ở đây thì tốt, mẹ thấy hôm nay vì giữ thể diện, chắc hẳn mọi người đều dắt theo con cái làm bình phong để che mắt thiên hạ."

"Làm bình phong ạ?"

"Đúng thế, để buổi tiệc đầy tháng này không quá lộ liễu là một buổi ký kết hợp đồng trá hình."

"Vậy con cũng là bình phong mẹ và ba dắt theo sao?" Phong Nguyệt tinh nghịch cười.

"Cái con bé này." Phong phu nhân cười, vỗ nhẹ vào đầu nàng: "Mẹ và ba con mà cần con làm bình phong sao? Hôm nay chúng ta dù không đến cũng chẳng ai dám nói gì."

Phong Nguyệt cười hì hì, ôm lấy cánh tay mẹ nũng nịu. Hai mẹ con dừng chân trước cửa phòng nghỉ, khẽ gõ cửa rồi bước vào. Bên trong, Vương phu nhân diện bộ lễ phục màu đỏ sẫm sang trọng đang mỉm cười đón khách.

"Vương phu nhân, chúc mừng gia đình nhé." Phong phu nhân niềm nở tiến tới.

Vương phu nhân nheo đôi mắt phượng, khóe môi hiện rõ nét cười: "Ôi, Phong phu nhân, cảm ơn chị đã quá bộ."

Nói đoạn, bà quay sang nhìn Phong Nguyệt đang đứng cạnh: "Đây là Nguyệt Nguyệt nhà chị đúng không, hôm nay cũng đi cùng mẹ à?"

"Cháu chào dì ạ, chúc mừng gia đình dì có thêm thành viên mới." Phong Nguyệt lễ phép chào hỏi.

"Ngoan lắm, ngoan lắm." Vương phu nhân không phải người hay để bụng, nhưng trong lòng vẫn còn chút khúc mắc về việc Phong phu nhân nẫng tay trên vị chuyên gia dinh dưỡng mà bà đã nhắm tới trước đó. Bà cười đầy ẩn ý: "Dì nghe nói dạo này sức khỏe cháu không được tốt lắm, giờ đã đỡ hơn chưa?"

Phong phu nhân thoáng khựng lại, bà thừa biết người phụ nữ này vẫn còn ghi hận chuyện cũ. Bà mỉm cười, khéo léo cắt đứt câu chuyện: "Cũng tạm ổn rồi chị ạ, nhưng giờ trong nhà có chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc nên so với trước kia đúng là khá hơn rất nhiều."

Phong Nguyệt mỉm cười gật đầu chào, sau đó mới tiến lại gần nôi em bé để ngắm nhìn. Đứa trẻ chắc hẳn vừa mới bú sữa xong nên đã chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, trên người tỏa ra mùi sữa thơm dịu. Nhìn sinh linh bé nhỏ vừa chào đời đã bị chính cha ruột dùng làm công cụ để củng cố các mối quan hệ thương trường, nàng bỗng thấy bùi ngùi. Chẳng biết trên đời này, liệu có ai thực sự mang theo tình yêu thuần túy để mong chờ sự hiện diện của cô bé hay không.

Hai mẹ con nhà họ Phong nán lại trò chuyện với Vương phu nhân một lúc trên lầu thì buổi tiệc bên dưới cũng sắp bắt đầu. Vì Vương phu nhân phải bế con xuống nên hai mẹ con xin phép đi trước một bước. Vừa bước ra khỏi phòng nghỉ, họ đã chú ý ngay đến bầu không khí náo nhiệt đến mức khác thường ở hội trường phía dưới.

Theo lý mà nói, đây vẫn là tiệc đầy tháng của trẻ con, dù những kẻ đến dự có coi đây là tiệc giao tế thương mại đi chăng nữa thì cũng không nên lộ liễu và ồn ào đến vậy. Hai mẹ con hoang mang nhìn nhau, mãi đến khi bước xuống cầu thang, họ mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!