Chu Quỳnh Quỳnh dẫn Phong Nguyệt và Ôn Trinh bước ra khỏi tiệm lẩu. Cô nàng nhìn vào địa điểm vừa tìm kiếm được trên điện thoại, hào hứng reo lên: "Trung tâm thương mại bên này mới khai trương một cửa hàng phong cách sống đồ gia dụng đấy, tụi mình qua đó xem thử đi!"
Nhìn dáng vẻ hừng hực khí thế của cô nàng, Phong Nguyệt và Ôn Trinh chỉ biết bất lực nhìn nhau cười, nhưng cuối cùng vẫn chiều theo ý cô, cùng tiến về phía cửa hàng đó.
Suốt dọc đường đi, Chu Quỳnh Quỳnh không ngừng suy tính xem nên mua gì cho Phong Nguyệt, cô nàng bàn luận rôm rả với Ôn Trinh khiến Phong Nguyệt có muốn ngăn cũng không cản nổi.
"A Nguyệt, cậu định quay video ẩm thực đúng không? Hay tớ mua tặng cậu một bộ bát đĩa thật xinh nhé? Ngày thường cậu dùng cũng thấy vui mắt nữa." Chu Quỳnh Quỳnh vừa nói vừa lạch cạch ghi chú vào điện thoại.
Phong Nguyệt nghe vậy vội lắc đầu: "Tớ vừa mới đặt mua một loạt đồ mới rồi, chính là để phục vụ việc quay video đấy."
Chu Quỳnh Quỳnh lặng lẽ nhấn nút xóa dòng đó trong ghi chú, suy nghĩ một lát rồi lại đề nghị: "Hay là mua một chiếc sofa lười thật mềm mại nhé? Lúc nào mệt cậu có thể nằm đó nghỉ ngơi."
Phong Nguyệt định lên tiếng từ chối, nhưng chợt nghĩ lại, dù nàng có từ chối bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cuối cùng hai người họ chắc chắn vẫn sẽ tặng quà. Hiện tại Chu Quỳnh Quỳnh rõ ràng đang rất tâm huyết với việc chọn quà, chi bằng nàng cứ gật đầu đồng ý cho xong.
Thấy Chu Quỳnh Quỳnh nhìn mình với ánh mắt đầy mong đợi, Phong Nguyệt nở nụ cười hơi cứng nhắc, sau một hồi mới gật đầu: "Cái này hay đấy! Ban công nhà tớ đúng lúc đang thiếu một chiếc sofa nhỏ!"
Ôn Trinh nhớ lại chiếc ghế nằm trải thảm lông nhung sang chảnh trên ban công nhà Phong Nguyệt, thầm tiếc nuối vài giây cho sự nghiệp của nó sắp đi vào hồi kết để nhường chỗ cho món quà mới.
"Được rồi, lát nữa nếu nhìn trúng cái nào thì mình chốt luôn, còn không ưng thì để tớ hỏi thêm mấy người bạn rồi hôm tân gia sẽ mang tới sau."
Phong Nguyệt vội vàng gật đầu đồng ý. Thế nhưng, thật đáng tiếc là khi cả ba bước vào cửa hàng phong cách sống kia, bên trong lại chẳng có chiếc sofa nhỏ nào cả. Trong khi Chu Quỳnh Quỳnh lộ rõ vẻ thất vọng thì Phong Nguyệt lại thầm thấy may mắn trong lòng.
Tuy không mua được sofa, nhưng khi rời khỏi cửa hàng, trên tay họ lại lỉnh kỉnh một đống đồ dùng nhỏ xinh kỳ lạ: nào là những chiếc ly thủy tinh uốn lượn đầy tính nghệ thuật, một tấm thảm có hoa văn độc đáo, cho đến vài chiếc hộp lưu trữ trông cực kỳ thực dụng...
Phong Nguyệt nhìn túi đồ trĩu nặng trên tay, bất đắc dĩ than thở: "Tớ tự hỏi tại sao con người ta lại thích mua sắm nhỉ? Vừa nặng vừa tốn tiền."
Chu Quỳnh Quỳnh lúc này hai tay xách đầy túi, chẳng còn tay nào để giúp bạn, nhưng trông cô nàng lại phấn chấn hơn hẳn lúc đi ăn lẩu vừa nãy.
"Tại sao phải mua sắm á? Đương nhiên là vì nó mang lại niềm vui rồi!" Chu Quỳnh Quỳnh nhắm mắt, ngửa đầu hít một hơi thật sâu: "Thật tuyệt vời, quả nhiên chỉ có thú vui mua sắm mới có thể xóa nhòa nỗi đau giảm cân!"
"Vậy sao hai đứa không dùng dịch vụ giao hàng tận nhà của cửa hàng cho tiện?" Ôn Trinh – người duy nhất không mua gì và đang hai tay trống trơn – thong thả lên tiếng.
"Sư tỷ, chị không hiểu rồi. Mua sắm mà không tự tay xách túi thì còn gì là tận hưởng nữa, thế thì em thà mua online cho xong." Nói đoạn, Chu Quỳnh Quỳnh còn khéo léo từ chối bàn tay đang định giúp đỡ của Ôn Trinh: "Chị giúp A Nguyệt đi, túi của cậu ấy nặng hơn, toàn là hàng thật giá thật bên trong đấy."
Phong Nguyệt chưa kịp từ chối, Ôn Trinh đã vươn tay đỡ lấy túi đồ rồi ướm thử trọng lượng: "Đúng là nặng thật."
"Tại tớ mua toàn bát đĩa với ly tách nên hơi nặng." Phong Nguyệt thực sự ngại khi thấy người khác xách đồ giúp mình còn mình lại đi tay không. Vì vậy, nàng với tay cầm lấy một bên quai túi: "Tụi mình cùng xách nhé, như vậy sẽ nhẹ hơn."
Ôn Trinh mỉm cười gật đầu: "Được thôi."
Thực ra quãng đường họ phải đi cũng không xa, chỉ từ tầng 4 xuống hầm gửi xe. Trung tâm thương mại này rất gần nhà Chu Quỳnh Quỳnh, nên cô nàng vừa ngồi lên xe chưa kịp nghỉ ngơi bao lâu thì đã tới nơi.
Chu Quỳnh Quỳnh xách hai túi đồ đứng bên cạnh xe, vẫy tay chào tạm biệt hai người qua cửa kính: "Hôm nay muộn rồi, không mời hai người lên nhà uống nước nữa, cậu và sư tỷ đi đường cẩn thận nhé."
Cô nàng định giơ tay vẫy chào nhưng vướng hai túi đồ nặng trịch, đành phải lắc lư cả người một cách kỳ quặc để thay lời chào. Tiễn Chu Quỳnh Quỳnh xong, Ôn Trinh mới tận tâm đưa Phong Nguyệt về. Chiếc xe dừng lại vững chãi dưới sảnh chung cư, Phong Nguyệt lúc này mới xách túi đồ xuống xe.
Ôn Trinh thấy nàng xách túi đồ có vẻ khá chật vật, liền đề nghị: "Để chị xách lên nhà giúp em nhé?"
Phong Nguyệt vội vàng xua tay: "Không sao đâu ạ, em tự lo được. Hôm nay đã làm phiền chị cả ngày rồi."
"Được rồi, vậy em lên đi. Đợi em vào sảnh rồi chị sẽ đi." Ôn Trinh mỉm cười dịu dàng.
Phong Nguyệt gật đầu, vẫy tay chào Ôn Trinh rồi xoay người bước vào lối đi của khu chung cư.
Ôn Trinh nhìn theo bóng lưng nàng cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, lúc này mới mở hộp đựng đồ bên cạnh, lấy ra một bao thuốc lá và chiếc bật lửa. Tiếng "tách" vang lên, ngọn lửa xanh bùng lên, trong phút chốc, không gian trong xe ngập tràn mùi bạc hà cay nồng pha chút quái lạ.
Thông thường Ôn Trinh chỉ hút thuốc khi cảm thấy mệt mỏi, nhưng lúc này chị không hề mệt, chỉ là tâm trí có chút hỗn loạn.
Sự xao động này bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!