Chương 23: Giấy Ly Hôn

Cho đến khi cầm cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm bước ra khỏi Cục Dân Chính, Nghiêm Lâm vẫn còn bàng hoàng. Nhìn tấm ảnh thẻ nền đỏ chỉ còn lại duy nhất gương mặt mình, một nỗi hoảng loạn cực độ bủa vây lấy tâm trí cô. Dường như chỉ cần bước ra khỏi cánh cổng này, cô và Phong Nguyệt sẽ chính thức trở thành người dưng, vĩnh viễn không còn cách nào cứu vãn.

Theo bản năng, Nghiêm Lâm đưa tay nắm lấy cổ tay Phong Nguyệt như hàng nghìn lần trước đây. Ánh mắt cô dừng lại nơi ngón tay của nàng – nơi đó giờ đây trống trơn.

"Nhẫn..." Phong Nguyệt cúi nhìn bàn tay đang níu kéo mình, rồi nhìn sang chiếc nhẫn đơn giản nhưng từng chứa đầy tình yêu trên ngón áp út của Nghiêm Lâm. Nàng dứt khoát gạt tay cô ra, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng: "Nghiêm tiểu thư, nếu cô đã nhắc đến nhẫn, vậy thì trả lại cho tôi đi."

Giọng nói xa cách ấy như tiếng sét bên tai Nghiêm Lâm. Cô sững sờ nhìn vào đôi mắt không còn chút cảm tình nào của nàng.

"Chúng ta đã ly hôn, nhẫn cưới cũng không cần thiết phải tồn tại nữa. Cô thấy đúng không?"

Cổ họng Nghiêm Lâm như bị nghẹn đắng, không thể thốt nên lời. Người đứng trước mặt cô lúc này sao mà xa lạ và xa xôi quá. Cơn bệnh chưa dứt cộng thêm cú sốc tâm lý khiến sắc mặt cô trắng bệch, chân đứng không vững. Mạc Nhất Húc vội vàng đỡ lấy sếp để ngăn cô ngã quỵ.

Phong Nguyệt khẽ chau mày. Nàng không nghĩ lời nói của mình lại có sức sát thương lớn đến vậy, liền đưa mắt hỏi Mạc Nhất Húc. "Nghiêm tổng mấy ngày trước bệnh nặng, hôm nay mới gắng gượng xuống giường được." – Mạc Nhất Húc buột miệng đáp.

Không gian bỗng chốc im lặng. Phong Nguyệt hơi ảo não quay mặt đi, tránh nhìn gương mặt tiều tụy của Nghiêm Lâm. Sau một hồi cân nhắc, nàng quay lại, nắm lấy bàn tay đeo nhẫn của Nghiêm Lâm, bình thản nói: "Nhẫn, tôi lấy lại."

Nàng tháo chiếc nhẫn khỏi ngón áp út của Nghiêm Lâm một cách nhanh gọn. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Nghiêm Lâm trong cơn choáng váng không kịp phản ứng, khi cô định giữ tay nàng lại thì chỉ chạm được vào một góc áo.

"A Nguyệt..."

Phong Nguyệt cất giấy ly hôn vào túi, cầm chiếc nhẫn bước nhanh ra cổng. Đứng trước một thùng rác, nàng lấy nốt chiếc nhẫn của mình ra. Nhìn hai vòng tròn từng gắn kết cuộc đời mình, nàng khẽ thở dài. Một tiếng động khô khốc vang lên, hai chiếc nhẫn rơi xuống thùng rác.

Ném đi rồi. Mọi thứ liên quan đến Nghiêm Lâm đều phải ném đi.

Vừa đuổi kịp ra đến cửa, Nghiêm Lâm chết lặng khi thấy cảnh tượng đó. Tai cô ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng kim loại va chạm giòn tan trong thùng rác. Nghiêm Lâm đẩy tay Mạc Nhất Húc ra, loạng choạng lao về phía thùng rác.

Thùng rác vừa được dọn sạch nên bên trong chỉ có hai chiếc nhẫn nằm trơ trọi giữa những vết bẩn cáu bẩn. Mạc Nhất Húc sững sờ chứng kế cảnh sếp của mình không màng tất cả, thọc tay vào thùng rác để nhặt hai chiếc nhẫn lên, siết chặt trong lòng bàn tay.

Người qua đường bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị: một người phụ nữ sang trọng sao lại đi lục thùng rác? Nhưng Nghiêm Lâm không quan tâm. Trong mắt cô lúc này chỉ có hai vật nhỏ bé ấy.

Vì sao Phong Nguyệt lại ném chúng đi không chút thương tiếc? Cô biết câu trả lời. Vì đối với nàng bây giờ, chúng chỉ là rác rưởi. Ý nghĩ đó như một lưỡi dao độc đâm sâu vào tim cô.

Nghiêm Lâm trở về nhà trong trạng thái vô thức. Việc đầu tiên cô làm là nhốt mình trong phòng tắm. Nghiêm phu nhân đứng ngoài cửa, nghe tiếng nước chảy không ngừng bên trong mà nước mắt lưng tròng. Cô cứ thế rửa mãi, rửa mãi, dường như tin rằng chỉ cần rửa sạch chúng, Phong Nguyệt sẽ không coi chúng là rác rưởi nữa...

Trợ lý Mạc đã kể lại toàn bộ sự việc cho Nghiêm phu nhân. Nhìn tình cảnh của con gái hiện giờ, bà chỉ biết chua xót thở dài cho sự trêu ngươi của tạo hóa.

Bên trong phòng vệ sinh, Nghiêm Lâm vẫn im lặng một cách bướng bỉnh, dùng dòng nước lạnh không ngừng xối rửa hai chiếc nhẫn trong lòng bàn tay. Cô hơi cúi người, ngón tay miệt mài chà xát đôi nhẫn đã sạch bóng, nhưng trong đầu lại chỉ hiện lên cảnh tượng Phong Nguyệt tùy tay ném chúng đi rồi xoay người rời bước.

Mỗi lần hồi tưởng, lưỡi dao cắm giữa lồng ngực cô lại như bị đâm sâu thêm một tấc. Nghiêm Lâm cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, sắc đỏ quỷ dị hiện lên trên làn môi nhợt nhạt. Cuối cùng, những giọt nước mắt kìm nén cũng lăn dài sau một cái chớp mắt, nhỏ xuống cánh tay cô, nóng hổi đến mức khiến cô khẽ run rẩy.

Nghiêm phu nhân lo lắng đứng ngoài cửa, định gõ cửa nhưng lại sợ quấy rầy con gái. Tiếng nước chảy róc rách không ngừng khiến lòng bà thắt lại, chẳng thể yên tâm dù chỉ một khắc.

"Phu nhân, hay là chúng ta lấy chìa khóa mở cửa vào đi? Tiểu thư bệnh nặng mới khỏi, lại chịu cú sốc tâm lý lớn thế này, tôi sợ cô ấy trụ không vững mất." – Dương thẩm, người bảo mẫu đã nhìn Nghiêm Lâm lớn lên từ nhỏ, sốt sắng đề nghị.

Nghiêm phu nhân trầm ngâm một lát rồi cắn răng gật đầu. Thế nhưng, khi Dương thẩm còn chưa kịp lấy chìa khóa, tiếng nước bên trong đột ngột dừng lại. Giây tiếp theo, cánh cửa mở ra, Nghiêm Lâm chạm mặt mẹ mình ngay tại lối vào.

Như không muốn để mẹ thấy đôi mắt đỏ hoe, Nghiêm Lâm nghiêng đầu né tránh, khàn giọng nói: "Mẹ, con mệt rồi."

Dứt lời, cô siết chặt vật trong tay, bước thẳng lên lầu, phớt lờ tất cả những người còn lại.

Trở về phòng, Nghiêm Lâm ngồi lặng lẽ bên mép giường một lúc lâu. Sau đó, cô vào phòng thay đồ, tìm một sợi dây chuyền bạc mảnh mai, luồn hai chiếc nhẫn vào rồi đeo lên cổ. Cảm giác kim loại hơi lạnh áp sát vào lồng ngực ấm nóng cuối cùng cũng mang lại cho cô một chút cảm giác mình đang thực sự sống.

Nghiêm Lâm đưa tay nắm chặt mặt dây chuyền trước ngực. Cô không thể cứ thế thỏa hiệp hay từ bỏ, nếu đã muốn giữ lấy, cô phải nỗ lực tranh thủ.

Giống như Phong Nguyệt năm xưa vậy.

Vì yêu cô, Phong Nguyệt đã kiên cường theo đuổi suốt mười hai năm không hối tiếc. Giờ đây, cô không muốn từ bỏ nàng, cô nhất định cũng sẽ làm được như thế.

Tất nhiên, mọi thứ chỉ có thể bắt đầu khi cô có đủ sức khỏe để hành động. Mà Nghiêm Lâm lúc này, rõ ràng là chưa có khả năng đó. Sau những biến động liên tiếp về tâm lý, cơn sốt cao vốn chưa dứt hẳn đã thừa cơ bùng phát trở lại. Nhà cũ Nghiêm gia đêm nay lại là một đêm trắng không ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!