Gió đêm từ cửa sổ thổi vào, mang đi làn khói thuốc nhàn nhạt quanh quẩn giữa hai người. Nghiêm Lâm đứng lặng ở đó, điếu thuốc trên đầu ngón tay chưa kịp rít một hơi nào đã bị ngọn lửa tàn nhẫn gặm nhấm đến tận cùng. Những lời của Phó Tư Tuyết như tiếng chuông cảnh báo, vang dội bên tai khiến cô bừng tỉnh.
"Nói đi cũng phải nói lại, cậu còn chẳng rõ mình có thích Phong Nguyệt hay không, thế sao ngày đó cậu lại kết hôn với cô ấy?" Phó Tư Tuyết nhíu mày, rõ ràng không tán thành cách làm của bạn mình.
Nghiêm Lâm dập tắt tàn thuốc: "Kết hôn là do cô ấy đề nghị."
Nhưng vừa dứt lời, cả người cô bỗng cứng đờ như bị đóng đinh tại chỗ. Phó Tư Tuyết thấy cô bất thường, lo lắng hỏi: "A Lâm, cậu sao thế?"
Nghiêm Lâm há miệng nhưng không phát ra được thanh âm nào, đôi mắt cô vằn lên những tia máu đỏ.
"A Lâm! Tỉnh lại đi! Có chuyện gì vậy!"
Nghiêm Lâm nhìn xoáy vào Phó Tư Tuyết, giọng khản đặc: "Cô ấy... cô ấy cũng từng hỏi tớ câu y hệt..."
"Cậu... trả lời thế nào?"
"Tớ nói... kết hôn là yêu cầu của cô ấy..."
Phó Tư Tuyết im lặng một hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt lên được một từ đầy phẫn nộ: "Mẹ kiếp!"
Phó Tư Tuyết đi tới đi lui, định mắng thêm vài câu nhưng nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía của Nghiêm Lâm lại không nỡ, mà không mắng thì lại thấy quá bất công cho Phong Nguyệt.
"Tớ nói này, cậu bị ngốc à?! Cậu mới chính là kẻ biết cách sát thương người khác nhất đấy. Thật đúng là giết người tru tâm, Phong Nguyệt nhẫn nhịn được cậu lâu như vậy đúng là không dễ dàng gì!"
"Tớ nhớ rồi... Đêm kỷ niệm đó, tớ đi tiếp khách về muộn, cô ấy chuẩn bị rất nhiều thức ăn chờ tớ đến nửa đêm... Vậy mà tớ lại nói lời đó..." Câu nói của Phó Tư Tuyết như chiếc chìa khóa mở toang mọi ký ức đau đớn của đêm hôm ấy trong tâm trí Nghiêm Lâm.
"Thế hôm sau cậu không nghĩ đến chuyện đi xin lỗi à?"
Nghiêm Lâm ngơ ngác: "Hôm sau tớ phải bay đi công tác nước ngoài chuyến sớm nhất..."
"Nên cậu cứ thế mà đi luôn?" Phó Tư Tuyết nhìn sự im lặng của Nghiêm Lâm mà hiểu ra tất cả. Cô hít sâu một hơi để nén cơn giận: "A Lâm, nếu không phải vì chúng ta là bạn thân, tớ thề đã động thủ với cậu rồi..."
Cả hai lấy cớ đi vệ sinh nên không thể nán lại quá lâu. Sau chuyện này, Phó Tư Tuyết thực sự xót xa cho Phong Nguyệt, thậm chí cô còn muốn khuyên Nghiêm Lâm ký quách vào đơn ly hôn cho xong. Cô là bạn thân của Nghiêm Lâm, nhưng cô cũng mong Phong Nguyệt được hạnh phúc.
Bữa tiệc kết thúc, Phong Nguyệt cùng Nghiêm Lâm lên xe ra về. Dù ngồi cạnh nhau nhưng một người lạnh lùng như băng, người kia lại bồn chồn đứng ngồi không yên.
Về đến nhà đã hơn 9 giờ tối, dì Lưu đã đi nghỉ. Phong Nguyệt bật đèn phòng khách, không buồn nhìn Nghiêm Lâm lấy một cái, nàng lấy thuốc ra chuẩn bị uống.
"Có chuyện gì thì nói đi, em phải uống thuốc."
Nghiêm Lâm đứng cạnh nàng, đôi ngón tay xoắn chặt vào nhau lộ rõ vẻ lúng túng: "A Nguyệt, chị... chị muốn xin lỗi em."
Phong Nguyệt thản nhiên nuốt từng viên thuốc, gương mặt không một chút gợn sóng.
Nghiêm Lâm cắn môi, nhíu mày: "Những lời chị nói đêm kỷ niệm ngày cưới... chị không cố ý. Xin lỗi em, đừng giận nữa được không?"
Phong Nguyệt khựng lại, hơi thở ngừng trệ trong giây lát. Nàng không ngờ Nghiêm Lâm lại xin lỗi vì chuyện đó, cũng không ngờ cô lại biết những lời đó làm nàng tổn thương. Nhưng tại sao phải đợi đến khi nàng đưa đơn ly hôn mới chịu nói?
Nàng khẽ thở hắt ra, cười tự giễu: "Chuyện đó chị nói đúng mà, em không trách chị. Suy cho cùng, kết hôn là em đề nghị, tỏ tình là em làm trước, cầu hôn cũng là em, đến nhẫn cưới cũng là em chuẩn bị. Đi đến bước này hoàn toàn là do em cưỡng cầu, chị không nợ nần gì em cả."
Nói đoạn, nàng dứt khoát dốc cạn ly nước, khó khăn nuốt số thuốc còn lại.
"Không, không phải thế!" Nghiêm Lâm siết chặt vai nàng, kích động nói: "Không ai có thể ép chị kết hôn, là vìchị tình nguyện nên mới đồng ý. A Nguyệt, đừng ly hôn. Chị thích em, chúng ta đừng ly hôn nữa. Chị sẽ cùng em chữa bệnh, làm mọi điều em muốn, chúng ta quay lại như lúc đầu được không?"
Nghiêm Lâm thích nàng?
Phong Nguyệt đã chờ câu nói này bao lâu rồi? Nàng không còn nhớ rõ nữa. Thời đi học, Nghiêm Lâm chỉ âm thầm đối tốt với nàng, nàng ngỡ đó là tình yêu. Sau khi kết hôn, sự nghiệp của Nghiêm Lâm lại trở nên quan trọng hơn tất thảy. Nàng đã dùng chút tình cảm vụn vặt thời học sinh để chống chọi suốt những năm qua, nhưng giờ đây, khi nghe câu nói ấy, nàng chỉ thấy ghê tởm.
Thứ tình cảm nàng từng coi như báu vật, giờ lại trở thành công cụ rẻ tiền để Nghiêm Lâm níu kéo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!