Chương 17: Liên Hoan

Phong Nguyệt bất ngờ bị ôm đầy vòng tay, suýt chút nữa ngã nhào nếu không có Ôn Trinh kịp thời đỡ phía sau. Mãi đến khi nghe thấy cái nhũ danh quen thuộc ấy, nàng mới bừng tỉnh phản ứng lại.

Nàng đứng vững thân hình, bật cười vươn tay ôm đáp lại cô gái đối diện: "Tớ còn không biết cậu về nước lúc nào đấy."

"Hôm nay vừa về tới là tớ đi tìm cậu ngay! Nhớ cậu chết đi được!" Nói đoạn, cô gái càng ôm chặt hơn, còn dụi dụi đầu vào vai Phong Nguyệt nũng nịu.

"Được rồi, buông ra chút đi, tớ sắp nghẹt thở đến nơi rồi." Phong Nguyệt đỏ mặt vì bị siết quá chặt.

Nghiêm Lâm trầm mặt, tiến tới xách cổ áo sau của cô gái kéo ra khỏi người Phong Nguyệt, lạnh lùng nói: "Thế là đủ rồi."

Chu Quỳnh Quỳnh chứng kiến cảnh này mà đầu óc rối bời. Không phải bắt gian sao? Sao giờ lại thành cảnh nhận thân thế này? Đang lúc ngơ ngác, cô gái kia đột nhiên tiến sát lại gần cô, cười híp mắt: "Quỳnh Quỳnh, không nhận ra tớ sao?"

Chu Quỳnh Quỳnh nhíu mày quan sát kỹ. Cô gái trước mặt có gương mặt ngoan ngoãn đáng yêu, hàng mi cong vút chớp chớp tinh nghịch. Mái tóc dài ngang eo vốn nhuộm hồng nay đã phai thành màu vàng, chân tóc mọc ra một đoạn đen dài trông giống hệt chiếc bánh pudding. Cô ấy mặc sơ mi phối áo len gile cùng váy dài, trông chẳng khác gì một nữ sinh cấp ba.

Lục tìm trong ký ức, Chu Quỳnh Quỳnh vẫn không nhớ ra ai có diện mạo thế này. Cô cầu cứu nhìn sang Phong Nguyệt, chỉ thấy Phong Nguyệt mỉm cười: "Tiểu ma vương chạy trốn giữa chừng của lớp mình đấy."

Biệt danh "Tiểu ma vương" vừa thốt ra, Chu Quỳnh Quỳnh khựng lại vài giây rồi lập tức nhớ ra một cái tên: "Phó Tư Tuyết?!"

"Quỳnh Quỳnh, cuối cùng cậu cũng nhớ ra rồi!" Phó Tư Tuyết tiến tới ôm cô một cái, rồi quay sang phụng phịu với Phong Nguyệt: "Tiểu Nguyệt Lượng, cái gì mà chạy trốn giữa chừng chứ? Tớ rõ ràng là bị ép ra nước ngoài mà!"

Phong Nguyệt lập tức đầu hàng, nàng thừa hiểu không nên dây vào tiểu ma vương này: "Được rồi, tớ nói sai, là tớ sai."

Cuộc hàn huyên xem chừng còn lâu mới dứt, khiến hai nhân viên phục vụ đứng cạnh ngơ ngác. Ôn Trinh thấy họ có vẻ bối rối bèn lên tiếng: "Chúng ta vào phòng bao trước đã, đứng đây chắn đường cũng không tiện."

Nghiêm Lâm vốn định đưa mọi người sang phòng mình đã đặt, nhưng kẻ phản bội Phó Tư Tuyết đã tót đi theo Chu Quỳnh Quỳnh về phía phòng của họ. Cô chẳng còn cách nào khác đành lẳng lặng đi cùng.

Phó Tư Tuyết thân mật khoác tay Phong Nguyệt, lầm bầm: "Tớ bảo A Lâm hẹn cậu ra ăn cơm, cậu bảo bận, hóa ra là hẹn riêng với Quỳnh Quỳnh à."

Lúc này Phong Nguyệt mới nhớ ra trong phòng còn có Ôn Trinh vốn chưa quen biết mọi người, nàng đứng dậy giới thiệu: "Đây là Phó Tư Tuyết, bạn cấp ba của em và Quỳnh Quỳnh, sau này ra nước ngoài định cư; còn đây là Nghiêm Lâm, vợ của em." Giọng Phong Nguyệt khi nhắc đến Nghiêm Lâm không một chút gợn sóng. "Còn đây là chị Ôn Trinh, bạn của tớ, cũng là sư tỷ của Quỳnh Quỳnh."

Sau màn chào hỏi, mọi người ổn định chỗ ngồi. Phó Tư Tuyết tỏ ra rất hứng thú với Ôn Trinh, cô nhóc lân la ngồi cạnh đàn chị, cười ngọt ngào: "Chị Ôn Trinh, chị xinh đẹp quá đi mất."

Ôn Trinh chưa từng gặp cô gái nào bộc trực và táo bạo như vậy, thoáng ngỡ ngàng: "À, cảm ơn em, em cũng rất đáng yêu."

"Ngồi ngay ngắn vào, đừng có phát bệnh." Nghiêm Lâm mặt vô biểu tình lên tiếng chế tài. Phó Tư Tuyết thè lưỡi nghịch ngợm rồi quay lại ngồi cạnh Phong Nguyệt.

"Nếu mọi người đều quen biết, hay là... cùng ăn một bữa nhé?" Chu Quỳnh Quỳnh ướm hỏi, ánh mắt không ngừng quan sát sắc mặt của Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm. Xem chừng mâu thuẫn giữa hai người vẫn chưa được tháo gỡ.

Phó Tư Tuyết là người đầu tiên tán thành: "Thế thì tốt quá, tớ thích nhất là ăn cơm với hội chị em xinh đẹp."

"Ở đây chỉ có mỗi cậu là 'em' thôi." Phong Nguyệt trêu chọc.

Nhưng lời Phó Tư Tuyết nói không sai, năm người ngồi đây không ai là không xinh đẹp theo một cách riêng. Chu Quỳnh Quỳnh mang vẻ đẹp minh diễm, sắc sảo của một diễn viên chính. Ôn Trinh đằm thắm, dịu dàng với phong thái của một mỹ nhân trưởng thành. Phó Tư Tuyết kiều diễm, đáng yêu với hai lúm đồng tiền. Nghiêm Lâm thì như nữ thần tuyết lạnh lùng trên đỉnh núi cao, xa cách và khó chạm tới.

Còn Phong Nguyệt, dù không làm người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng đôi mắt trong veo, dịu dàng của nàng như có thể khiến người ta đắm chìm mãi không thôi.

Bữa tiệc vốn là để Nghiêm Lâm đón gió cho Phó Tư Tuyết, giờ gộp chung lại cô cũng gật đầu đồng ý. Khi gọi món, mọi người nhận ra khẩu vị khá tương đồng, đều không ăn được cay.

Phó Tư Tuyết nghe Chu Quỳnh Quỳnh gọi món, chợt nhíu mày: "Không gọi món cay sao? Tiểu Nguyệt Lượng vốn thích món Tứ Xuyên mà."

Chu Quỳnh Quỳnh sững sờ. Cô nhớ trong buổi họp lớp lần trước, Nghiêm Lâm gọi toàn món thanh đạm cơ mà?

Phong Nguyệt xua tay: "Không sao đâu, gần đây sức khỏe tớ không tốt nên phải ăn kiêng, không ăn được đồ cay nóng k*ch th*ch. Gọi thế này là tốt rồi."

"Được rồi, vậy gọi thêm một bát canh bổ dưỡng đi." Phó Tư Tuyết quyết định rồi đưa thực đơn cho phục vụ. Sau đó, cô nàng bắt đầu rối rít hỏi han bệnh tình của Phong Nguyệt.

Trong suốt cuộc trò chuyện, Nghiêm Lâm hoàn toàn im lặng. Trong đầu cô chỉ lẩn quẩn câu nói: "Phong Nguyệt thích món Tứ Xuyên".

Phong Nguyệt thích ăn cay sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!