Vì đêm qua ngủ khá muộn, Phong Nguyệt hủy bỏ buổi tập thể dục buổi sáng. Khi nàng xuống lầu, đồng hồ đã chỉ gần 10 giờ.
Trái với dự đoán rằng Nghiêm Lâm đã đến công ty từ sớm, cô vẫn đang ngồi ở bàn ăn, vừa uống cà phê vừa xem máy tính bảng. Nhận ra sự hiện diện của Phong Nguyệt, Nghiêm Lâm tháo chiếc kính gọng vàng xuống, cất giọng bình thản như mọi ngày:
"Sớm."
"Sớm."
Phong Nguyệt gạt bỏ vẻ tự nhiên thường ngày, dưới ánh nhìn của Nghiêm Lâm, nàng có chút gượng gạo ngồi xuống. Dì Lưu nhanh chóng bưng phần bữa sáng lên cho nàng.
"Thiếu phu nhân hôm nay ngủ nướng nhỉ, đêm qua người không khỏe sao?" Dì Lưu ân cần hỏi. Từ lúc biết nàng phải uống nhiều thuốc, bà bắt đầu để tâm đến sức khỏe của nàng hơn.
"Dạ, con vẫn ổn. Tại tối qua ngủ hơi muộn nên dậy trễ ạ." Phong Nguyệt đáp rồi nhìn ly sữa nóng vừa được đặt xuống, khẽ nhíu mày: "Dì Lưu, hôm nay không có cà phê sao?"
"À, cái này là..."
"Chị bảo dì Lưu đổi đấy." Nghiêm Lâm ngước lên nhìn nàng, giọng nói vẫn không một chút gợn sóng: "Hiện tại em không thích hợp uống cà phê."
Phong Nguyệt sững người, sau đó chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, lịch sự nói một tiếng cảm ơn. Tuy nhiên, ly sữa ấy nàng chỉ nhấp một ngụm rồi không chạm vào nữa. Nàng đứng dậy ra phòng khách ăn trái cây, để lại Nghiêm Lâm với ánh mắt dán chặt vào ly sữa còn đầy nguyên.
"Tiểu thư, việc này..."
"Dì mang đi đi." Nghiêm Lâm mệt mỏi xoa thái dương, dặn dò: "Sau này sáng tối đều chuẩn bị cho em ấy một ly sữa, đừng để em ấy chạm vào cà phê nữa."
Dì Lưu gật đầu rồi quay vào bếp. Phong Nguyệt ở ngoài phòng khách không khỏi cảm thấy khó hiểu trước hành động của Nghiêm Lâm. Một người có thể nói ra những lời tuyệt tình đến giết người tru tâm, giờ lại làm những việc quan tâm nhỏ nhặt này để làm gì?
Phong Nguyệt vừa ăn trái cây vừa suy ngẫm, cho đến khi Nghiêm Lâm ngồi xuống bên cạnh mới sực tỉnh. Khi ở nhà, Nghiêm Lâm rũ bỏ vẻ cự người ngàn dặm, cô mặc bộ đồ mặc nhà màu vàng nhạt, tóc búi cao tùy ý, trông trẻ trung như một sinh viên mới tốt nghiệp.
Phong Nguyệt hơi giật mình vì sự đường đột này: "Hôm nay chị không đến công ty sao?"
"Buổi chiều chị mới đi."
"Ồ." Đáp lại một tiếng chiếu lệ, Phong Nguyệt lại quay đi lấy trái cây.
Nghiêm Lâm nhíu mày, cô cảm nhận được sự lúng túng hiếm thấy trong chính mình. Đáng lẽ không nên như vậy. Bình thường Phong Nguyệt sẽ ríu rít kể cho cô nghe đủ chuyện trên đời, chứ không phải là sự nhìn nhau không nói gì như lúc này.
Cô vân vê chiếc kính trong tay, phá vỡ sự im lặng: "Thứ Sáu này có buổi họp lớp, em sẽ đi chứ?"
Phong Nguyệt ngạc nhiên vì cô lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn gật đầu: "Em sẽ đi."
Nghiêm Lâm gật đầu, sau đó cũng không biết nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh nàng.
Ngày họp lớp cũng đến. Câu lạc bộ JT nằm khá xa biệt thự nên Phong Nguyệt phải chuẩn bị từ sớm. Nàng đã hẹn tài xế lúc 6 giờ chiều, nhưng điều không ngờ là 5 rưỡi Nghiêm Lâm đã tan làm về nhà.
Chưa kịp để Phong Nguyệt thắc mắc, Nghiêm Lâm đã tuyên bố: "Chị đi cùng em."
Phong Nguyệt khẽ nhíu mày. Thú thật, nàng chẳng muốn đi cùng Nghiêm Lâm chút nào. Ngày trước họ kết hôn rất kín tiếng, chỉ đăng ký kết hôn rồi hai bên gia đình dùng bữa giản đơn, không hề tổ chức hôn lễ. Dù bên ngoài đồn đại người đứng đầu Nghiêm thị đã kết hôn, nhưng danh tính người bạn đời vẫn luôn là một bí ẩn. Nếu hôm nay hai người xuất hiện cùng nhau, mối quan hệ này chắc chắn sẽ bị công khai.
Nghiêm Lâm không có ý định lên lầu thay đồ, cô ngồi ở sofa nhìn Phong Nguyệt bận rộn thu dọn đồ đạc như một chú chim nhỏ.
"Xong rồi, đi thôi." Phong Nguyệt không hiểu nổi tâm tư của Nghiêm Lâm nên cũng chẳng buồn nghĩ nữa, dù sao cũng sắp ly hôn, công khai hay không cũng chẳng còn quan trọng.
Nàng định bước ra ngoài thì Nghiêm Lâm đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay nàng. Vì nàng rất trắng nên vết đỏ hiện lên rất rõ trên tay Phong Nguyệt. Nàng cau mày khó chịu: "Chuyện gì vậy?"
"Nhẫn." Nghiêm Lâm nhìn xoáy vào bàn tay trống trơn của nàng, lòng dấy lên sự hoảng loạn khó kiểm soát.
Cô đã phát hiện từ ngày mình về nước, chiếc nhẫn vốn không rời tay Phong Nguyệt nay đã biến mất. Mấy ngày qua cô vẫn tự trấn an rằng vì ở nhà nên nàng không đeo, nhưng hôm nay đi tiệc, nàng vẫn để tay trần.
Phong Nguyệt nhìn theo ánh mắt cô, lúc này mới nhớ ra mình đã tháo nó từ lâu: "Em cất đi rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!