Chương 110: PN 18+ (Thuần Chay)

BrokenRice1983

Trước  Sau Ba năm sau khi Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm tái hôn, danh tiếng thê quản nghiêm (sợ vợ) của Nghiêm tổng tập đoàn Nghiêm thị đã vang xa tới mức còn lấn lướt cả danh khí của tập đoàn.

Nghiêm Lâm vì quá xót xa cho những tổn thương của Phong Nguyệt trong quá khứ, nên trong cuộc sống thường ngày, có thể nói là cô đã cưng chiều vợ đến tận trời xanh. Thế nhưng tình yêu luôn phải đến từ hai phía, ngay từ khoảnh khắc quyết định bắt đầu lại với Nghiêm Lâm, Phong Nguyệt cũng đã chuẩn bị tâm thế được ăn cả ngã về không.

Thật may mắn, cả hai đều không phụ lòng đối phương. Trong giới phú nhị đại tại Yến Kinh, ai ai cũng phải trầm trồ khen ngợi hai người là một cặp thần tiên quyến lữ.

Tuy nhiên, đã là thần tiên quyến lữ thì cũng có lúc xảy ra chút va chạm nhỏ.

Lúc này, Phong Nguyệt đang ngồi lọt thỏm trong chiếc sofa lớn mềm mại giữa thư phòng. Nàng ôm khư khư cái điện thoại, chẳng biết đang nhắn tin với ai mà ngón tay gõ chữ bay nhanh như lướt phím.

Phong Nguyệt: [ Chuyện là như thế đó, giờ mình phải xin lỗi chị ấy sao đây? TAT ]

Chu Quỳnh Quỳnh: [ Theo như cậu nói thì cậu cũng là vô ý quên mất, không phải cố tình lừa chị ấy không đi kiểm tra sức khỏe. Nghiêm Lâm tuy có giận nhưng cũng không hề quát mắng hay chiến tranh lạnh với cậu, chỉ là mấy ngày nay ít nói hơn hẳn thôi đúng không? ]

Phong Nguyệt: [ Ừm... Với lại mấy đêm trước, mình thức dậy đi vệ sinh, phát hiện chị ấy đêm hôm khuya khoắt vẫn ngồi trong thư phòng xem báo cáo kiểm tra của mình mà không ngủ... ]

Chu Quỳnh Quỳnh: [ Ôi, mình nói thật nhé, Nghiêm Lâm căn bản không phải giận cậu đâu, mà là đang tự giận chính mình đấy. Chị ấy cảm thấy bản thân không chăm sóc tốt cho cậu, quên đốc thúc cậu đi bệnh viện. ]

Phong Nguyệt nhíu mày, lòng đầy áy náy: [ Sao có thể trách chị ấy được chứ, là tại mình cứ nhất quyết đòi đi công tác cùng chị ấy mà. Trước khi đi chị ấy đã hỏi mình khám chưa, mình lại nói dối vì không muốn chị ấy lo lắng. Định bụng xuống máy bay sẽ đi khám ngay, kết quả là... mải chơi quá nên quên béng mất. ]

Chu Quỳnh Quỳnh: [ Thôi được rồi, hay là cậu dỗ dành chị ấy một chút đi, mua món quà nhỏ nào đó cho chị ấy vui lòng. ]

Phong Nguyệt thấy ý kiến này cũng hay: [ Cũng được, nhưng mình nên tặng gì bây giờ? ]

Lần này Chu Quỳnh Quỳnh không gõ chữ nữa mà gửi qua một đoạn ghi âm dài 3 giây. Phong Nguyệt thấy lạ, liền bấm vào nghe.

"Hắc hắc, món quà tuyệt vời nhất tất nhiên là chính cậu rồi!" Tiếng cười của Chu Quỳnh Quỳnh đầy vẻ trêu chọc, vế sau thậm chí còn hạ thấp giọng, đầy ẩn ý và mập mờ.

Gương mặt Phong Nguyệt đỏ bừng, nàng vội vàng ném điện thoại sang một bên không dám nhìn thêm. Nàng xoa xoa gò má nóng hổi, nhưng trong đầu lại vô thức tưởng tượng ra đủ thứ chuyện. Phong Nguyệt vốn không phải người quá trọng dục, nhưng giờ ngẫm lại, từ lúc Nghiêm Lâm biết chuyện nàng quên đi khám đến nay, hai người thực sự chưa từng thân mật lại. Dù mỗi sáng sớm hay tối muộn Nghiêm Lâm vẫn sẽ đặt một nụ hôn lên má nàng, nhưng trong nụ hôn đó phần lớn là sự xót xa và yêu chiều.

Phong Nguyệt khẽ c*n m** d***, sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, nàng mới cầm điện thoại lên, mở ứng dụng giao hàng siêu tốc trong thành phố.

Sáng hôm sau, Nghiêm Lâm thức dậy đúng giờ như thường lệ. Cô chuẩn bị xong xuôi rồi bước ra khỏi phòng thay đồ, nhìn gương mặt nhỏ nhắn thấp thoáng dưới lớp chăn xám đậm, lòng cô dâng trào cảm giác hạnh phúc đến mức muốn tràn ra ngoài. Cô quỳ một gối xuống cạnh giường, cúi người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán người thương.

"Bảo bối, chị đi công ty đây."

Phong Nguyệt ngủ đến mơ màng, nàng hé mắt nhìn Nghiêm Lâm, đưa đôi tay ra khỏi chăn nắm chặt lấy ống tay áo của cô: "Nữa..." Nói xong liền nghiêng đầu lộ ra má trái, ý tứ không nói cũng rõ.

Khóe môi Nghiêm Lâm khẽ cong lên, cô đưa tay nâng cằm Phong Nguyệt, chuẩn xác đặt một nụ hôn lên bờ môi đỏ thắm.

Hôn xong, Phong Nguyệt mới tỉnh táo được phân nửa, nàng che miệng lầm bầm trong chăn: "Chị làm gì vậy, em còn chưa đánh răng mà."

"Ngoan nào." Nghiêm Lâm xoa đầu nàng, "Nếu còn mệt thì ngủ thêm chút nữa, nếu không thì dậy xuống ăn sáng, dì hôm nay làm món em thích đấy."

"Vẫn muốn ngủ..."

Nghiêm Lâm vén lọn tóc vương trên má nàng: "Được rồi, vậy chị đi làm đây."

"Vâng, chị đi đường cẩn thận."

"Được." Nói đoạn, Nghiêm Lâm lại hôn lên môi nàng thêm một cái nữa mới chịu rời đi.

Phong Nguyệt nằm trên giường nhắm mắt, mãi cho đến khi nghe tiếng cửa nhà đóng lại, nàng mới bật dậy như lò xo. Nàng vội vàng chạy ra cửa sổ, thấy xe của Nghiêm Lâm đã đi khuất mới lộc cộc chạy sang phòng khách, không biết là đang loay hoay bày biện trò gì.

Khoảng bốn giờ chiều, Mạc Nhất Húc đang làm việc thì nhận được một cuộc điện thoại không ngờ tới, lúc cúp máy nét mặt vô cùng kỳ lạ. Đồng nghiệp ở văn phòng thư ký thấy vậy liền tò mò hỏi: "Trợ lý Mạc, có chuyện gì vậy?"

Mạc Nhất Húc điều chỉnh lại biểu cảm, bình thản đáp: "Không có gì, chỉ là b* ph*n b*n d*** có chút vấn đề nhỏ thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!