Chương 107: PN - Hôn lễ (Thượng)

Tin tức Nghiêm Lâm cầu hôn Phong Nguyệt thành công giống như mọc thêm cánh, nhanh chóng bay thẳng vào nhóm chat của đại gia tộc họ Nghiêm.

Đới Sương Sương, với tư cách là nhân chứng sống duy nhất tại hiện trường (nhờ nhiệm vụ hộ tống mèo con), đã lén lút chụp được không ít ảnh Nghiêm Lâm quỳ một gối và khoảnh khắc hai người hôn nhau nồng cháy. Sau đó, cô nàng chẳng ngần ngại mà leak ngay toàn bộ vào nhóm chat lớn của gia đình.

Ngay lập tức, từ những người đang đi làm, đi học cho đến những người đang nghỉ ngơi, tất cả đều bị tin động trời này làm cho nổ tung. Thực ra cũng không trách họ kinh ngạc đến thế, bởi trước kia Nghiêm Lâm và Phong Nguyệt kết hôn vô cùng kín tiếng, ngay cả một hôn lễ tử tế cũng chưa từng tổ chức, khiến họ muốn đi tiền mừng cũng chẳng có cơ hội.

Nhóm chat gia đình náo nhiệt là thế, vậy mà người nên thấy tin này nhất là bà Tưởng Xu Dục lại chẳng hề hay biết, mãi cho đến khi mẹ của Sương Sương gọi điện báo tin. Sau đó, nhóm nhỏ "Gia đình hạnh phúc" gồm ba người nhà Nghiêm Lâm mới chính thức bùng nổ. Người sụp đổ nhất chính là ông Nghiêm Chú — cha của Nghiêm Lâm. Ông tính toán sơ sơ: kết hôn thì phải nghỉ phép, rồi còn đi hưởng tuần trăng mật, xem ra năm nay ông đừng hòng mong con gái bén mảng đến công ty làm việc.

Tuy nhiên, những náo động ấy chẳng hề ảnh hưởng đến hai nhân vật chính. Nghiêm Lâm cùng Phong Nguyệt dạo chơi ở cánh đồng hoa thêm một lát rồi mới chuẩn bị lái xe quay về thành phố dùng bữa.

Ban đầu, khi biết Đới Sương Sương cũng có mặt, Phong Nguyệt định rủ cô bé đi cùng. Nhưng Sương Sương vốn là đứa trẻ hiểu chuyện, vừa giao mèo con xong là lập tức kiếm cớ chuồn lẹ để trả lại không gian riêng tư cho hai người. Nghiêm Lâm thầm gật đầu tán thưởng: Năm nay phải tăng thêm tiền mừng tuổi cho con bé mới được.

Trên đường về, Phong Nguyệt không còn tâm trí đâu mà nghe nhạc hay hóng gió nữa, nàng dồn hết sự chú ý vào chú mèo nhỏ trong lòng.

"Nó đến lúc nào vậy? Sao em không biết gì hết." Phong Nguyệt vừa gãi cằm mèo vừa hỏi.

"Mới mấy hôm trước thôi. Mấy ngày nay em vừa hồi phục nênchị không có thời gian đi đón, đành nhờ Sương Sương. Về tới nơi là cho đi kiểm tra sức khỏe toàn diện ngay, là một chú mèo rất khỏe mạnh."

"Vậy thì tốt rồi, khỏe mạnh là quan trọng nhất." Phong Nguyệt nhìn chú mèo với đôi mắt lấp lánh, Nghiêm Lâm liền bồi thêm: "Em đặt tên cho nó đi. Lúc đi kiểm tra ở bệnh viện thú y vẫn chưa đăng ký tên đâu."

Phong Nguyệt ngạc nhiên: "Ơ, chị vẫn chưa đặt sao?"

"Anna (mèo mẹ) đã phó thác nó cho em, tất nhiên tên phải do em đặt rồi."

Phong Nguyệt không từ chối, nàng lặng lẽ suy ngẫm một lát rồi vỗ tay cái bộp: "Nghĩ ra rồi! Gọi là Than Nhỏ đi! Nó đen thui như cục than nhỏ, đáng yêu cực kỳ!"

Nghiêm Lâm nghe xong thì ngẩn người mất hai giây rồi bật cười thành tiếng. Phong Nguyệt bị cười đến mức ngại ngùng, giọng lí nhí pha chút nũng nịu: "Gì chứ, tên đó không hay sao?"

Nghiêm Lâm vừa cười vừa lắc đầu: "Chị thấy hình như nó không thích cái tên Than Nhỏ lắm đâu."

Phong Nguyệt cúi xuống nhìn, quả nhiên chú mèo đang nỗ lực gặm nhấm chiếc nhẫn ngọc màu xanh thẳm trên ngón áp út của nàng. Phong Nguyệt hốt hoảng, vội vàng cứu chiếc nhẫn khỏi miệng mèo: "Không được cắn cái này! Được rồi, không gọi là Than Nhỏ nữa!"

Thấy mèo con chuyển sang nghịch khuy măng sét trên tay áo mình, Phong Nguyệt cảm thấy thật thần kỳ. Nghiêm Lâm lúc này mới gợi ý: "Hay gọi là Cầu Cầu đi? Nghe cũng rất dễ thương."

Phong Nguyệt ngẫm nghĩ rồi nhìn chú mèo đang nằm im, liền gật đầu đồng ý. Có tên mới, nàng lại càng hăng hái trêu đùa với Cầu Cầu hơn.

Mãi đến khi sắp tới nhà hàng, Phong Nguyệt mới sực nhớ ra một chuyện chưa hỏi.

"Đúng rồi A Lâm, khụ... cái nhẫn cầu hôn này, sao lại là nhẫn ngọc? Hình như bên trong còn khắc chữ nữa."

"Nhẫn này chị nhờ Tiểu Tuyết thiết kế. Ngọc là khối nguyên liệu mà cha chị đấu giá được từ Myanmar năm xưa. Sau khi hoàn thành, chị đã mang đến chùa Kim Đài nhờ đại sư Tuệ Tế khai quang. Thế nên, trừ trường hợp bất khả kháng, em đừng tùy tiện tháo nhẫn ra nhé."

Nghiêm Lâm dừng lại một chút rồi nói khẽ: "Những lúc chị không ở bên cạnh, nó sẽ thay chị bảo hộ em."

Vành tai Phong Nguyệt đỏ ửng. Nàng cứ ngỡ Nghiêm Lâm chỉ tùy tiện mua một chiếc nhẫn ngọc, không ngờ đằng sau nó lại kỳ công đến thế.

"Vậy còn cánh đồng hoa kia? Chị cũng chuẩn bị từ lâu rồi sao?"

Nghiêm Lâm gật đầu, giọng nàng không còn trong trẻo như lúc nãy mà đượm một chút trầm mặc: "Cánh đồng hoa chuẩn bị từ rất lâu rồi. Nói thật, có lẽ em sẽ thấy hơi xui xẻo, nhưng ban đầu chị định biến nơi đó thành khu mộ địa của hai chúng ta. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành nơi khởi đầu cho cuộc đời mới của chị."

"Từ bao giờ vậy?" Phong Nguyệt hỏi khẽ.

Nghiêm Lâm hồi tưởng lại rồi thản nhiên đáp: "Chắc là từ lúc em thừa nhận về bản danh sách di nguyện ở Vancouver chăng." Đó cũng là lần đầu tiên cô liên hệ luật sư để lập di chúc.

Giọng Nghiêm Lâm bình thản như thể đang nói về một quyết định hiển nhiên, rằng cô vốn dĩ đã định sẽ đi cùng Phong Nguyệt. Phong Nguyệt nghe mà lòng dâng trào xúc cảm, nàng không nói gì, chỉ khẽ rướn người hôn lên má Nghiêm Lâm một cái thật kêu.

"Đừng lo lắng, em đã đóng dấu lên người chị rồi. Sau này em đi đâu, chị cũng phải đi theo đó."

Cảm nhận hơi ấm và hơi thở nồng nàn của Phong Nguyệt bên tai, ánh mắt Nghiêm Lâm dần hiện lên ý cười sâu đậm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!