Sau khi Phong Nguyệt xuất viện, những ngày tháng trôi qua có phần tẻ nhạt, nhưng cũng may ngày nào Nghiêm Lâm cũng đến bầu bạn cùng nàng.
Đến tận bây giờ Nghiêm Lâm vẫn chưa trở lại công ty làm việc. Cha cô dù đã thúc giục nhiều lần nhưng cô vẫn cứ xem nhà mình như khách sạn, mỗi ngày tỉnh dậy là lập tức chạy sang nhà Phong Nguyệt, ở lì đến tận lúc màn đêm buông xuống mới chịu về, rồi ngày hôm sau lại lặp lại chu kỳ ấy.
Thực ra, sâu thẳm trong lòng Nghiêm Lâm vẫn còn nỗi bất an. Cô sợ Phong Nguyệt lại vì một lý do kỳ quái nào đó mà rời bỏ mình, nên cô luôn cảm thấy bản thân phải trông chừng đối phương thật kỹ mới yên lòng. Tuy nhiên, Nghiêm Lâm cũng hiểu mình không thể canh giữ người ta suốt cả ngày lẫn đêm, nên dưới sự gợi ý của mẹ, cô đã nghĩ ra một cách.
Sáng hôm nay, Nghiêm Lâm vẫn như thường lệ gõ vang cửa nhà Phong Nguyệt từ sớm. Dì Triệu ra mở cửa cho cô, rồi đưa cho Nghiêm Lâm một ly cà phê cùng một ly nước mật ong.
"Nghiêm tiểu thư sớm thế, uống chút gì đi." Dì Triệu cười tủm tỉm: "Bé con vẫn chưa ngủ dậy đâu, đây là nước mật ong chuẩn bị cho con bé, con mang lên gọi nó dậy nhé."
"Dì Triệu sớm ạ, con cảm ơn dì." Nghiêm Lâm gật đầu, bưng hai ly nước rồi đi lên lầu.
Vì hai tay bận bưng nước không tiện gõ cửa, cô đành dùng mu bàn tay gõ nhẹ hai cái vào cánh cửa. Chờ một lát, nàng mới nghe thấy bên trong truyền đến một giọng nói ngái ngủ, dính dấp: "Mời vào, cửa không khóa."
Nghiêm Lâm vặn tay nắm đẩy cửa bước vào. Trong phòng ngủ máy lạnh mở khá thấp, người trên giường đang cuộn tròn thành một cục trong đống chăn gối kín mít. Rèm cửa đóng chặt, phòng tối om. Nghiêm Lâm định bật đèn nhưng rồi lại thôi, sợ ánh sáng đột ngột sẽ làm Phong Nguyệt chói mắt.
Cô đi đến bên giường, đặt hai ly nước lên tủ đầu giường rồi ngồi xuống, khẽ gọi: "A Nguyệt, dậy thôi em." Nói rồi, cô với lấy điều khiển tắt máy lạnh.
Nghe tiếng máy lạnh kêu "tít" một cái, Phong Nguyệt mới chịu thò đầu ra khỏi cái kén chăn của mình. Mái tóc rối bời xõa đầy mặt khiến nàng phải "phì phì" vài tiếng rồi mới lên tiếng: "Sớm thế, sao hôm nay chị tới sớm vậy?"
Nghiêm Lâm đưa tay vén lại những sợi tóc lòa xòa cho nàng: "Hôm nay chị muốn đưa em ra ngoài chơi nên đến sớm một chút. Giờ dậy được chưa nào?"
Giọng Nghiêm Lâm vô cùng dịu dàng, cứ như đang dỗ dành trẻ con. Phong Nguyệt đã hơn hai mươi tuổi đầu, đột ngột bị người ta dùng tông giọng này để dỗ dành thì không khỏi đỏ bừng cả vành tai. Nàng buông tấm chăn đang ôm chặt ra, ngồi dậy. Nghiêm Lâm thấy nàng cử động liền nở nụ cười, đứng lên bảo: "Chị đi bật đèn, em đi rửa mặt đi." Nói đoạn, cô còn đưa tay xoa xoa đỉnh đầu đối phương.
Vết thương ở chân Phong Nguyệt đã lành hẳn từ lâu, việc trước đó phải ngồi xe lăn chỉ là do nàng nằm quá lâu nên chưa quen vận động. Sau thời gian dưỡng bệnh tại nhà, hiện giờ nàng đã có thể đi lại tự nhiên.
Nghiêm Lâm bật đèn, Phong Nguyệt bấy giờ mới tung chăn xuống giường, xỏ dép đi rửa mặt. Khi nàng trở ra, Nghiêm Lâm đã kéo rèm cửa. Ánh nắng ban mai rực rỡ trút qua ô cửa sổ, soi sáng cả căn phòng.
Lúc này, Nghiêm Lâm đang đứng giữa vầng nắng, một tay lật xem cuốn sách, tay kia bưng ly cà phê thỉnh thoảng nhấp một ngụm nhỏ. Nhìn những sợi tóc như đang phát sáng và làn da gần như trong suốt của Nghiêm Lâm dưới nắng, tim Phong Nguyệt khẽ lỡ một nhịp. Bất kể xét về khía cạnh nào, vẻ ngoài của Nghiêm Lâm hoàn toàn đánh trúng gu thẩm mỹ của nàng.
Nhận thấy sự hiện diện của Phong Nguyệt, Nghiêm Lâm đặt đồ xuống, tiến về phía nàng cùng ly nước mật ong ấm nóng.
"Uống chút nước mật ong dì Triệu chuẩn bị này, lát nữa rồi xuống ăn sáng." cô vừa đưa ly nước cho Phong Nguyệt, vừa thuận tay chỉnh lại cổ áo ngủ hơi xộc xệch của nàng.
Phong Nguyệt đang bị sắc đẹp làm cho choáng váng nên cũng chẳng màng xem Nghiêm Lâm đưa cái gì, cứ thế một hơi uống sạch. Đến khi đầu lưỡi cảm nhận được vị ngọt thanh, nàng mới hậu tri hậu giác nhận ra.
À, hóa ra là nước mật ong.
Nghiêm Lâm đợi Phong Nguyệt uống xong nước mật ong mới bưng hai chiếc ly không xuống lầu, còn Phong Nguyệt thì ở lại trong phòng chuẩn bị. Nàng cũng không để Nghiêm Lâm phải đợi lâu, chỉ lát sau đã thay một bộ đồ giản dị, thoải mái rồi bước xuống.
Hai người cùng dùng bữa sáng tại nhà, sau đó mới lên xe bắt đầu chuyến đi. Nghiêm Lâm vẫn còn lo lắng cho sức khỏe của Phong Nguyệt nên lần này cô quyết định đưa nàng đến chùa Kim Đài bái phỏng đại sư Tuệ Tế.
Vì đã hẹn trước nên hai người được tiểu sa di dẫn thẳng vào trong. Tuy nhiên lần này họ không đến thiền phòng ở hậu viện mà đi tới chính điện.
"Đại sư Tuệ Tế đang giải quẻ cho khách hành hương, xin hai vị thí chủ chờ cho một lát." Nói xong, tiểu sa di chắp tay hành lễ rồi rời đi.
Phong Nguyệt nhìn những pho tượng thần Phật uy nghiêm trong điện, nàng quay sang bảo Nghiêm Lâm: "Chúng ta cũng bái một chút đi."
Nghiêm Lâm gật đầu, nắm tay Phong Nguyệt, đỡ nàng quỳ xuống đệm hương bồ. Hai người chắp tay, thành kính nhắm mắt, lặng lẽ gửi lời cảm tạ sâu sắc đến thần minh. Cho đến khi họ lễ xong và mở mắt ra, mới phát hiện đại sư Tuệ Tế đã mỉm cười đứng đợi từ lúc nào.
"Nghiêm thí chủ, biệt lai vô dạng (vẫn khỏe chứ)."
"Đại sư Tuệ Tế." Nghiêm Lâm gật đầu chào rồi giới thiệu Phong Nguyệt: "Đây là người thương của con, Phong Nguyệt."
Nghiêm Lâm nói một cách thản nhiên, mặt không đổi sắc tim không nhảy, nhưng Phong Nguyệt nghe xong lại cảm thấy mặt nóng bừng bối rối. Tuy nhiên nàng không hề phản bác, vì biết rõ lúc này việc quan trọng không phải là chuyện đó.
Đây là lần đầu Tuệ Tế nhìn thấy Phong Nguyệt. Thấy tướng mạo đứa trẻ này phúc trạch thâm hậu, nụ cười của ông càng thêm hiền từ. Ông biết rõ tâm tư của hai người khi đến đây nên nói thẳng: "Phong thí chủ có Phật duyên sâu nặng, vạn sự đều sẽ bỉ cực thái lai, những ngày tháng sau này nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió."
Nghe vậy, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm. Sau những gì đã trải qua, không ai muốn phải đối mặt với sóng gió thêm một lần nào nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!