Chương 8: (Vô Đề)

Nguyễn Chỉ trở lại phòng, đặt chiếc bình sứ vào ngăn kéo, rồi quay mắt nhìn về phía Cố Thanh Từ, ánh mắt lạnh lùng.

Dù choáng váng, xích ô vẫn chỉ là xích ô mà thôi.

Lúc này, Cố Thanh Từ đang ngủ say, nhưng bản năng cảnh giác rèn luyện từ mạt thế khiến nàng lập tức bật dậy. Ánh mắt sắc bén đảo quanh phòng, thân thể tự nhiên vào thế phòng thủ: một tay chống giường, một tay giơ lên đề phòng, chân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để bật dậy.

Khi nhận ra dưới ánh nến thấp thoáng chỉ là bóng dáng uyển chuyển của một nữ nhân, toàn thân nàng liền thả lỏng. Cố Thanh Từ lười biếng nằm lại xuống giường, đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên ý cười thuần khiết.

"Phu nhân, ngươi làm gì vậy, dọa ta giật mình." Giọng nói của Cố Thanh Từ còn mang âm mũi ngái ngủ, nghe mềm mại dịu dàng.

Nguyễn Chỉ: ......

Nàng chỉ mới liếc nhìn thôi, vậy mà người này đã tỉnh. Vừa rồi với tư thế cảnh giác kia, suýt nữa khiến nàng tưởng rằng Cố Thanh Từ sẽ nhào tới tấn công. Chỉ trong nháy mắt, tất cả biến mất như ảo giác.

"Ta khát." Nguyễn Chỉ nhàn nhạt nói, rồi trở về nằm trên giường lớn.

"À...... Phu nhân chờ một lát." Cố Thanh Từ lập tức đứng dậy, tìm ấm nước rót một chén, bưng tới.

Nguyễn Chỉ chậm rãi uống từng ngụm nhỏ, tốn không ít thời gian. Nàng ngẩng đầu lên liền thấy Cố Thanh Từ vẫn đứng đó, đầu gục gà gật ngủ gật. Một kẻ nhiều năm mất ngủ như nàng, khi nhìn cảnh này lại vừa ghen tị vừa bực bội. Người này có thể ngủ ở bất cứ điều kiện nào!

"Phu nhân, uống xong rồi?" Cố Thanh Từ bị ánh mắt của nàng làm giật mình, ngẩng đầu hỏi.

"Hảo." Nguyễn Chỉ đưa lại cái chén.

Cố Thanh Từ đặt chén về chỗ cũ rồi quay lại hỏi:

"Phu nhân, ngươi còn cần gì không?"

"Không cần." Nguyễn Chỉ phất tay, chẳng buồn nhìn nàng.

Cố Thanh Từ ngoan ngoãn trở về tiểu giường, rất nhanh lại ngủ say.

Nguyễn Chỉ: ......

Nghe nói quân sĩ từng ra trận thì cảnh giác cao, dễ ngủ cũng dễ tỉnh. Nhưng Cố Thanh Từ này rốt cuộc đã từng trải qua gì?

Nàng không nhìn nàng ta nữa. Dù xoay trở thế nào, giấc ngủ vẫn chẳng đến dễ dàng. Ngoài đầu đau, tuyến thể nhức nhối, trong lòng nàng còn nặng trĩu bởi ký ức kiếp trước cùng dây dưa kiếp này.

Bất quá, hôm nay vẫn dễ chịu hơn hôm qua một chút. Hương thơm ngọt nhẹ, mơ hồ quanh chóp mũi, khiến tâm tình nàng dịu đi đôi phần. Không biết qua bao lâu, Nguyễn Chỉ mới lờ mờ chìm vào giấc ngủ.

Trong khi đó, Cố Thanh Từ ngủ một mạch ngon lành, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn giữ nguyên tư thế hôm qua. Nàng chẳng thấy khó chịu gì, ngược lại còn cảm thán: giường này thật mềm mại, một đêm không mộng mị, ngủ vô cùng ngon. Chỉ khổ nỗi cho đôi "tiểu màn thầu" của nàng, nằm đè cả đêm, giờ lại càng bẹp hơn.

Ô ô ô...

Ngoài trời còn chưa sáng hẳn. Cố Thanh Từ đứng dậy tìm quần áo. Đêm qua Tần bà tử chỉ đưa nàng áo ngủ, áo ngoài thì không có. Quần áo cũ đã bị thu lại, nên nàng đành phải đi ra tìm người hỏi.

"Chủ quân sao lại mặc áo ngủ mà đi ra ngoài? Cần gì thì cứ gọi một tiếng là được." Tần bà tử đã dậy, nhìn thấy liền nhắc nhở.

Cố Thanh Từ ho nhẹ. Áo ngủ cũng là trường tụ quần dài, không đến mức hở hang. Thôi, nhập gia tùy tục vậy.

"Ta ngủ đủ rồi, muốn vận động. Ma ma có thể tìm cho ta một bộ quần áo tiện rèn luyện không?" nàng nói.

"Có chứ. Trước kia Thịnh Hiên Phường đã làm cho chủ quân mười bộ quần áo, vốn chưa từng mặc qua, đều còn mới. Ta đi lấy ngay." Tần bà tử đáp.

"Đa tạ." Cố Thanh Từ gật đầu, trong lòng thầm cảm khái: phú bà đúng là phú bà, ngay cả kẻ cặn bã kia cũng được chuẩn bị mười bộ y phục. May sao hắn chưa từng mặc, giờ tất cả đều rơi vào tay nàng.

Tần bà tử nhanh chóng mang quần áo tới: "Để Liên Nhụy hầu hạ chủ quân thay đồ."

"Không cần, ta tự làm được." Cố Thanh Từ từ chối, bưng quần áo vào trước tiểu giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!