Ngay tại cửa trường thi, Cố Thanh Từ gặp Văn Nhân Dực, hai người cùng nhau bước vào.
"Xương cốt còn rất yếu, nhớ kỹ, tuyệt đối đừng dùng sức. Nếu không, sự chưa thành mà cánh tay lại tái thương, còn có thể lưu di chứng." – Văn Nhân Dực không ngừng dặn dò.
"Ta biết rồi. Đây là tay của ta, sao có thể quên được." – Cố Thanh Từ gật đầu.
"Nếu lỡ có chuyện, lập tức nhờ người đưa ngươi đi tìm ngự y. Hôm nay tam biểu ca ta trực nhật." – Văn Nhân Dực lại căn dặn.
Gia tộc Văn Nhân có nhiều đời làm ngự y, nên nhờ vả cũng thuận tiện.
Cố Thanh Từ nghe mà buồn cười, chỉ gật đầu đáp, rồi cùng hắn tiến vào xếp hàng.
Để tránh gây chú ý, nàng khoác áo choàng, che giấu cánh tay đang treo, khiến người ngoài không dễ phát hiện.
Nhưng thời tiết đã ấm lên, các thư sinh đều không mặc áo choàng, chỉ riêng nàng khoác kín, lại tham gia khảo võ, nên khó tránh bị chú ý, vài kẻ còn xì xào.
Cố Thanh Từ đành cười khổ, mang danh "thể nhược sợ lạnh" còn đỡ hơn bị lộ chuyện gãy tay.
Chỉ mong nhanh được gọi tên vào thi.
Đến lượt kiểm tra thân phận, nàng đưa thẻ dự thi bằng tay trái.
Võ tướng phụ trách cau mày, không nhận, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm nàng:
"Đưa tiếp phẩm không cần hai tay, sao lại dùng tay trái? Thí sinh này, ngươi thật vô lễ!"
Cố Thanh Từ lúng túng, đành vén áo choàng, lộ ra cánh tay phải còn cố định bằng ván nẹp.
"Tướng quân, thứ cho tại hạ vô lễ. Trên đường đi thi bị đạo tặc, gãy tay, nên có chút bất tiện, tuyệt không phải cố ý." – nàng nói, cố nâng cánh tay bị thương để chứng minh.
Văn Nhân Dực lập tức bước lên:
"Tướng quân, ta có thể làm chứng. Nàng là người Văn Nhân gia, chính ta đã băng bó cho nàng."
Hắn sợ nàng bị kết tội thất lễ mà bị loại khỏi kỳ thi.
Võ tướng kia cũng biết gia tộc Văn Nhân nhiều đời hành nghề y, lại tận mắt thấy cánh tay nàng, liền tin tưởng.
"... Thôi được." – ông ta nhận lấy phù phiếu của Cố Thanh Từ.
"Không cần miễn cưỡng, ngươi còn trẻ, về sau vẫn còn cơ hội thi khảo." Vị võ tướng sau khi hạch nghiệm xong, còn lên tiếng an ủi Cố Thanh Từ.
"Đa tạ tướng quân." Cố Thanh Từ hơi cúi người đáp lại.
Qua cửa ải này, những người đang xếp hàng phía sau đều thấy rõ tình hình.
"Tấm tắc, thật là thân tàn chí kiên, thương tích như vậy mà vẫn đến khảo thí!"
"Ta đoán nàng ngay vòng đầu tiên đã bị loại, đến cung cũng kéo không nổi, bắn tên thì càng miễn bàn."
"Đúng thế, biết rõ không thể mà vẫn cứng rắn, vào rồi lại phải đi ra, chỉ làm chậm trễ thêm thời gian."
Mọi người xì xào bàn tán, trong khi Cố Thanh Từ và Văn Nhân Dực đã tiến vào trong.
Võ khoa thi hội người tham gia không nhiều, tổng cộng chỉ hơn một ngàn, bao gồm cả hướng kỳ cùng đặc chiêu. Bọn họ bị chia thành các đại tổ, rồi phân nhỏ thành tiểu tổ để tiện cho khảo hạch nhanh chóng. Cố Thanh Từ và Văn Nhân Dực cùng chung một đại tổ nhưng không bị chia vào cùng tiểu tổ.
Văn Nhân Dực đi khảo thí trước, còn Cố Thanh Từ đứng chờ phía sau. Trong tiểu tổ, không ai quen biết Cố Thanh Từ, nàng cũng chẳng nói chuyện với ai. Những người khác nhìn dáng vẻ nàng, cũng không chủ động bắt chuyện, thậm chí thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu tổ gồm mười người, phải chia cặp để tỷ thí, chủ yếu đánh giá khả năng đối chiến. Ai thua trong thời gian quy định sẽ bị loại, còn người thắng sẽ được cộng điểm. Nếu cả hai ngang sức, không phân thắng bại, thì coi như hòa, không ai được thêm điểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!