Buổi sáng, Nguyễn Chỉ vừa mở mắt ra liền thấy gương mặt Cố Thanh Từ.
"Phu nhân, ngươi tỉnh rồi à. Nói cho ngươi tin tốt, người đã bắt được rồi! Có ba tên, còn tưởng giở trò cũ, bị ta cùng Mẫn huynh tóm gọn. Chúng chưa kịp ra tay, vừa tới gần đã bị phát hiện. Bắt xong, chờ hừng đông ta sẽ giải giao cho nha môn." Cố Thanh Từ hưng phấn nói.
Ở quán trà, nàng cả đêm gần như không ngủ. Nửa đêm còn hàn huyên với Mẫn Quý Nghĩa thật lâu, đến sau nửa đêm mới bắt được người, rồi lại chỉ ngủ được một canh giờ. Tỉnh dậy liền phải tới nha môn, nhưng dù mệt, việc bắt được người khiến nàng vui mừng khôn xiết.
Nguyễn Chỉ vẫn còn mơ hồ, nghe nàng nói mà ý tứ chưa kịp lọt vào đầu. Nhìn dáng vẻ Cố Thanh Từ trước mặt, giống như một con cún nhỏ phe phẩy đuôi chờ được khen ngợi, khiến nàng thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Nàng đưa tay xoa đầu Cố Thanh Từ, nhẹ nhàng v**t v*.
Cố Thanh Từ thoáng ngẩn ra, rồi lại cọ đầu vào lòng bàn tay nàng, còn đem má và môi chạm khẽ lên tay nàng.
Cảm giác ấm áp ấy khiến Nguyễn Chỉ rụt tay lại, ánh mắt cũng dần tỉnh táo.
Đối diện với cái nhìn trở nên lãnh đạm của nàng, Cố Thanh Từ vội ngồi thẳng dậy, cười ngượng ngùng. Trong giây phút vừa rồi, dáng vẻ ngái ngủ mềm mại của Nguyễn Chỉ làm nàng suýt nữa không kìm nổi mà hôn xuống.
"Vất vả rồi." Nguyễn Chỉ ngồi dậy, nhớ lại những lời nàng vừa nói.
"Cũng bình thường thôi, chỉ là hơi mệt." Cố Thanh Từ bĩu môi.
"Ăn sáng xong thì nghỉ ngơi thêm một lát. Hôm nay chắc không còn việc gì nữa, cứ thoải mái tịnh dưỡng." Nguyễn Chỉ dặn dò, rồi gọi Liên Nhuỵ vào hầu rửa mặt.
Sau đó hai người cùng ăn sáng.
Ăn xong, đầu bếp nữ còn mang lên một chén trà sữa bò cho Cố Thanh Từ.
"Này... sao màu trà sữa lại sậm thế này? Hương vị cũng lạ lạ." Cố Thanh Từ vừa nhấp thử đã thấy không đúng, liền nói ra.
Nguyễn Chỉ nói:
"Đầu bếp thêm đường đỏ, vốn dĩ đường đỏ đã có màu sẫm, lại thêm sắc trà nên càng đậm hơn. Nếu dùng mật ong hoặc đường mạch nha thay thế cũng có thể thử."
Cố Thanh Từ đáp:
"Trừ vị ngọt ra, còn có mùi khác, hơi nồng, lấn át hương trà. Chẳng lẽ chỉ có thể dùng loại đường này? Nếu là đường trắng thì sao?"
"Đường trắng? Chủ quân có thể nói rõ hơn không?" Nguyễn Chỉ hỏi.
Nghe vậy, Cố Thanh Từ chợt nhận ra ở thế giới này còn chưa phát triển ra đường trắng – một "nhánh kỹ thuật" của khoa học. Dựa theo hiểu biết của mình, nàng giải thích:
"Chủ yếu là tẩy màu rồi kết tinh. Khi nồng độ vượt mức bão hòa sẽ kết tinh thành đường trắng tinh thể. Muối thô cũng có thể dùng cách này để loại bỏ tạp chất, tạo thành muối tinh khiết."
Nói xong, Cố Thanh Từ tự nhủ may mắn kiến thức hóa học cấp hai vẫn chưa quên.
Nguyễn Chỉ không gọi Triệu nương tử đến mà tự mình lấy sổ ra ghi chép. Đây là những thứ dùng hằng ngày, nếu cải tiến được, chắc chắn sẽ là bước ngoặt lớn.
Ghi chép xong, nàng nhìn Cố Thanh Từ cúi đầu tiếp tục uống trà sữa, hoàn toàn không nhận ra vừa rồi mình đã nói ra điều gì quan trọng, lại chẳng hề đòi chia lợi ích.
Nguyễn Chỉ nói:
"Chủ quân, ta sẽ cho người làm thử nghiệm. Nếu thành công, chúng ta có thể tự sản xuất đường. Sinh ý này, ta sẽ chia cho chủ quân một phần mười. Còn phương pháp tinh chế muối, e rằng phải trình lên trên. Muối ăn chỉ có quan phủ được phép kinh doanh."
Cố Thanh Từ nheo mắt cười:
"Vất vả cho phu nhân."
Nàng vốn chưa định đòi phần chia, vậy mà Nguyễn Chỉ đã chủ động cho. Thật sự quá tốt! Túi tiền lại dày thêm. Có mấy nguồn lợi này làm gốc, nàng có thể an tâm nằm yên hưởng phúc.
Nguyễn Chỉ dặn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!