Có một người đàn ông không quá quen thuộc, lại có chút đáng sợ đang đứng bên ngoài chờ mình mua nội y, cảm giác này quá mức lúng túng. Trình Ân Ân nhanh chóng thử mấy cái áo ngực cùng áo ngủ, thấy đủ rồi liền nhanh chóng chạy đi tính tiền.
Lúc cô đưa thẻ cho nhân viên cửa hàng, nhân viên cũng không nói gì nhiều, quẹt qua máy POS một cái. Một cô nhân viên khác gói hàng bỏ vào trong túi giấy xong xuôi đưa qua. Trình Ân Ân nhìn ra ngoài, Giang Dự Thành đang đứng tựa vào cửa thủy tinh, quay đầu nói chuyện điện thoại. Bên chân đặt một đống túi mua sắm.
Trình Ân Ân nghe thấy nhân viên cửa hàng nói một tiếng: "Được rồi, cảm ơn cô đã ghé qua cửa hàng." Nhận lấy thẻ, liền chạy ra ngoài. Cô thậm chí còn không hề phát hiện bản thân mình không có ký phiếu thanh toán.
--- Đương nhiên sau này mới phát hiện thật ra Giang Dự Thành đã sớm thanh toán cho cô. Nhân viên cửa hàng nhận thẻ chỉ là làm bộ thôi.
Lúc cô chạy tới, đúng lúc Giang Dự Thành cúp điện thoại, rất tự nhiên đưa tay muốn giúp cô xách đồ. Mặc dù túi giấy mờ đục nhưng Trình Ân Ân tự mình biết được bên trong là cái gì, lúng túng tránh tay anh đi ngại ngùng nói: "Để em xách đi."
Cô gái nhỏ da mặt mỏng, Giang Dự Thành cũng không khăng khăng nữa.
Trình Ân Ân cùng với Trình Lễ Dương đều không có cái tính tiêu xài phung phí, có rất ít trải nghiệm cả người treo đầy túi mua sắm. Giang Dự Thành cầm gần mười cái túi mua sắm đi phía trước, ngược lại vẫn bình tĩnh lạnh nhạt trước sau như một.
Đi ngang qua cửa hàng bán kem, quay đầu lại hỏi cô: "Mời em ăn kem được không?"
Mùa đông vừa mới qua, rất lâu không ăn lại, đối với kem Trình Ân Ân gần như không thể chống đỡ.
Kem rất đa dạng, loại nào cũng rất mê người nhưng Trình Ân Ân chỉ chọn một cái kem ốc quế. Một phần là vì tiện lợi nhưng nguyên nhân chủ yếu là cô siêu thích ăn kem ốc quế.
Giang Dự Thành còn tri kỷ giúp cô hỏi nhân viên cửa hàng xem có khăn ướt lau tay không, nhưng trong tiệm lại không có. Trình Ân Ân không có ý tức làm phiền người khác, đang muốn nói không cần, bên cạnh có một chị gái xinh đẹp chủ động nói: "Chỗ em có nè." Sau đó lấy từ trong túi xách ra, nhìn Giang Dự thành cười, "Cho anh."
Giang Dự Thành tao nhã lễ phép nói lời cảm ơn, nhận lấy khăn ướt xong quay người lại, nhìn Trình Ân Ân nói: "Đưa tay cho tôi."
Trình Ân Ân nhìn thấy chị gái đang nhìn mình, có chút không kịp phản ứng. Cô nghe lời đưa tay qua, thần sắc Giang Dự Thành tự nhiên nắm nhẹ cổ tay cô, tỉ mỉ giúp cô lau tay. Mỗi một ngón tay đều cẩn thận lau qua một lần, nghiêm túc nhưng dịu dàng.
Tay Trình Ân Ân chưa từng bị bất kỳ người nam nào trừ anh trai cô chạm qua, rút lại theo phản xạ nhưng trước mặt mọi người vì sợ hãi mà rụt tay lại sẽ làm cho Giang Dự Thành xấu hổ, mặt đỏ lên kiên trì cúi xuống.
Giang Dự Thành lau xong, còn giúp cô lau tay kia. Chị gái nhỏ đại khái nhìn thấy hứng thú với soái ca mình tình cờ gặp được, hỏi: "Em gái của anh à?"
Giang Dự Thành cười, ngước mắt liếc nhìn Trình Ân Ân, cho một cái đáp án đơn giản lại cực kỳ mơ hồ để lại không gian cho người khác tưởng tượng: "Không phải."
Chị gái nhỏ "Ồ" một tiếng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.
Lau xong hai tay, Giang Dự Thành không dám chiếm tiện nghi nhiều, buông hai bàn tay nho nhỏ mềm mại.
Trình Ân Ân vẫn còn thẹn thùng nhưng khi cầm tới cây kem bắt đầu ăn, không lo lắng những chuyện khác nữa.
Cô ăn kem ốc quế không thể đi nhanh được. Giang Dự Thành rất quan tâm điều chỉnh lại bước chân, dẫn cô chậm rãi đi về phía trước đi dạo. Đi qua một cửa hàng bán sản phẩm vận động, đi thẳng vào.
Trình Ân Ân liếm một giọt kem đang trượt xuống, đi theo vào.
Cô ăn rất chuyên tâm, nhưng vẫn chú ý đến đôi giày thể thao trên màn hình quảng cáo trên màn hình ở cửa đi vào. Cô thích, nhìn chăm chú mấy lần, Giang Dự Thành liền gọi nhân viên lấy size giày của cô.
Trình Ân Ân kinh ngạc: "Sao anh biết em mang số 36?"
Giang Dự Thành quay đầu cười một tiếng: "Em đoán xem."
Ánh mắt của Trình Ân Ân bị nụ cười kia của anh run rẩy, ngây người hai giây mới cúi đầu nhỏ giọng nói: "Anh trai em nói cho anh."
Giang Dự Thành cười cười không đáp.
Nhân viên bán hàng mang giày đến, Giang Dự Thành nhận lấy, nhìn Trình Ân Ân nói: "Ngồi xuống."
Trình Ân Ân nghe được mệnh lệnh liền thực hiện, ngồi xuống ghế thay giày. Giang Dự Thành ngồi xuống trước mặt cô, giọng trầm thấp nói: "Nhấc chân."
Trình Ân Ân ngoan ngoãn ngẩng đầu lên mới phản ứng được, lập tức thụt về, được cưng chiều mà lo sợ nói: "Anh Dự Thành để em tự làm."
Giang Dự Thành đã thừa dịp cô nâng chân phải lên, lấy xuống chiếc giày trên chân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!