Chương 98: (Vô Đề)

Áo thun của Giang Dự Thành với Trình Ân Ân mà nói thật sự rất to, dài đến đùi. Vì ở nhà người khác rất gò bó nên cô vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng, tắm rửa xong liền lên giường ngủ.

Điện thoại nhanh chóng sẽ hết pin, lúc này cũng không tiện đi tìm Giang Dự Thành mượn đồ sạc, cố gắng chống đỡ đến sáng mai cũng không sao. Giờ này Los Angeles vẫn là sáng sớm, không biết anh trai cô đã dậy chưa, Trình Ân Ân định sáng mai ngủ dậy mới gọi cho anh.

Trên chăn giặt xong có phơi qua nên có mùi thơm ngát của nắng, giường cũng rất mềm dễ chịu, cô rất nhanh ngủ thiếp đi.

Nhưng mà cách đó một bức tường, trong một căn phòng khác, một người nào đó đang nằm trên giường nhưng lại nhịn không được có những suy nghĩ vô căn cứ.

Eo thon nhỏ… Chân thon nhỏ…

Chân Trình Ân Ân không dài nhưng lại thắng ở chỗ có hình dáng tốt, vừa thon nhỏ vừa thẳng tắp phải nói là rất đẹp. Giang Dự Thành nhớ kỹ cô rất thích lắc chân. Ngồi trên ghế, cặp chân ngắn không chạm đất sẽ lắc lư.

Bây giờ lại ngồi trước mặt anh lắc qua lắc lại.

Mấy phút sau, Giang Dự Thành bước xuống giường châm điếu thuốc. Đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời đen sâu thẳm sám hối.

Sáng sớm ngày hôm sau, vì không muốn để lại ấn tượng hết ăn rồi lại nằm với chủ nhà, sáng sớm Trình Ân Ân đã bò dậy. Muốn nấu một chút đồ ăn sáng để báo đáp, nhưng không nghĩ là tủ lạnh nhà anh trống rỗng, ngoài bia và nước ngọt không có một cọng đồ ăn.

Cô cầm bóp tiền của mình, nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa lại, đi xuống lầu mua đồ ăn sáng.

Ở cư xá bên cạnh có một cửa hàng bán đồ ăn sáng yêu thích của cô. Bánh bao hấp siêu ngon, mới giờ này thôi đã phải xếp một hàng dài. Lúc đến lượt cô đã là 20 phút, ngoại trừ mua bánh bao hấp còn mua thêm hai phần cháo Bát bảo, cẩn thận từng li từng tí xách về nhà Giang Dự Thành.

Đến cửa, do dự một hồi lâu lại kê đầu vào cửa như trộm lắng nghe động tĩnh bên trong, không hề nhấn chuông cửa. Bên trong không có chút tiếng động, chắc anh vẫn chưa dậy, quấy rầy anh ngủ thật không tốt.

Nhà bếp của Giang Dự Thành chưa hề đỏ lửa, phòng bếp cũng chỉ mang tính chất trang trí, mấy món đồ dùng trong bếp đã được bố trí sẵn khi anh mua nhà. Cho đến bây giờ trong bếp có gì anh cũng không rõ.

Dự định dẫn Trình Ân Ân ra ngoài ăn, nhưng anh chuẩn bị sẵn sàng đến phòng bên cạnh gõ cửa, nhẹ nhàng gọi người bạn nhỏ rời giường nhưng bên trong không có ai đáp lại.

Anh đấu tranh tâm lý rối rắm một hồi, mang cảm giác tội ác vô tận cùng cảm giác áy náy với Trình Lễ Dương

--- Trên thực tế là chỉ do dự chừng nửa phút, nhìn cánh cửa nói: "Tôi mở cửa ra đây." Sau đó liền vặn mở chốt cửa.

Trong phòng không có ai.

Chăn mền đã được xếp gọn gàng, chỉnh tề, không khác chút nào với dáng vẻ hôm qua trước khi Trình Ân Ân đến. Ngay cả bản thân anh cũng không thấy, phảng phất như căn bản cô chưa hề đến, hết thảy chỉ là tưởng tượng.

Đối với việc tốt mình là có chút trái lương tâm, Giang Dự Thành vẫn bình tĩnh.

Anh thấy Trình Ân Ân vẫn để cặp sách trên ghế, đi vào toilet tìm lại ra phòng khách, phòng bếp, ban công… Anh lấy di động gọi vào dãy số của Trình Ân Ân tiếng chuông truyền đến từ trong cặp sách.

Giang Dự Thành hơi nhíu mày, ngắt điện thoại đi về phía cửa, mở cửa----

Trình Ân Ân ngồi xổm ngoài cửa, nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức quay đầu.

Lông mày của Giang Dự Thành hơi nới lỏng một chút không dễ phát hiện, có chút bất đắc dĩ nhìn cô: "Ở ngoài này làm gì?"

"Em đi mua đồ ăn sáng cho anh." Trình Ân Ân đứng lên, lấy lòng đưa lên hộp cháo cùng bánh bao cho anh nhìn.

"Sao lại ngồi xổm ở ngoài này mà không vào nhà?"

"Em sợ nhấn chuông làm phiền giấc ngủ của anh." Trình Ân Ân nhỏ giọng nói.

Cái này là phần không tốt của cái tật không muốn làm phiền người khác, Giang Dự Thành muốn dạy dỗ cô nhưng không biết mở miệng thế nào, sợ hù đến con chuột nhắt lá gan bé tẹo.

"Tôi còn tưởng em đi lạc." Giang Dự Thành nói, "Nếu như em đi lạc thật tôi làm sao ăn nói với anh trai em, hửm?"

"Em không đi lạc đâu mà." Trình Ân Ân vội nói, "Em biết đường. Nếu thật sự đi lạc, em sẽ đi tìm chú cảnh sát."

Trình Lễ Dương một mình vừa đi học lên vừa phải kiếm tiền nuôi cô, khó tránh khỏi nhưng lúc không thể lo chu toàn cho cô. Cho nên tất cả khả năng gặp nguy hiểm cùng với những tình huống khẩn cấp đã dạy cô cách ứng phó từ sớm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!