Lần đầu tiên làm thêm đã không có thù lao mà với khối lượng công việc khổng lồ, thật là không làm cho người ta vui nổi.
Giang Dự Thành thấy cô vẫn chậm chạp không động đậy, quăng tới một ánh mắt hỏi thăm: "Sao vậy? Có vấn đề gì không?"
Trình Ân Ân nào dám nói có, lắc đầu lần nữa rồi cúi xuống, cầm lấy một tờ giấy gói bắt đầu làm việc.
Giang Dự Thành ngồi sau bàn làm việc giả vờ như đang bận rộn. Thật ra thì đã làm việc bận rộn không kể ngày đêm suốt một thời gian dài. Hôm nay khó được một ngày rảnh rỗi, chỉ cần ký mấy văn kiện, liên lạc với vài khách hàng ngoài ra cũng không có gì bận rộn.
Anh lui ghế về sau, cầm một xấp văn kiện trong tay làm bộ, nhưng ánh mắt thật ra đang rơi trên cô gái đang cẩn thận vùi đầu "làm công".
Trình Lễ Dương thông minh khôn khéo, sao lại có một đứa em gái ngốc nghếch hồ đồ như vậy? Ngay cả một yêu cầu vô lý cũng không biết đường mà từ chối.
Cô gái "làm công" họ Trình không hề hay biết chuyện ông chủ đã được tiện mà còn khoe mẽ, không trả tiền lương coi như xong đi đã thế còn trách bản thân không sao không từ chối.
Cô nghiêm túc bao sách, bao xong một cuốn lại để qua một bên thành chồng. Sau đó chồng lên nhau còn vỗ nhẹ hai lần, không hề chú ý đến ánh mắt đang nhìn chằm chằm kia.
May mà lương tâm của Giang Dự Thành chưa hề mất, nhìn thấy cô bao xong cuốn thứ năm, thả tập văn kiện ra vẻ kia, mở miệng hỏi: "Có mệt không?"
Trình Ân Ân lắc đầu: "Không mệt."
"Vậy có đói bụng không?" Giang Dự Thành lại hỏi.
Trình Ân Ân tính lắc đầu theo phản xạ, nhưng lắc được hai cái, dừng lại có chút ngượng ngùng nói bằng giọng mũi: "Có một chút."
"Chỗ tôi có đồ ăn," Giang Dự Thành kéo ngăn bàn bên phải ra, "Đến đây."
Trình Ân Ân có mấy phần chần chừ. Bị ấn tượng đầu tiên ảnh hưởng, cô nhìn thấy Giang Dự Thành đều có suy nghĩ đi đường vòng, đi đến gần chỗ anh áp lực rất lớn.
Cô đứng dậy bước chầm chậm qua, đứng một bên bàn làm việc, chăm chú đi đến liếc nhìn một cái.
Thật sự là có rất nhiều đồ ăn vặt, bánh quy, mứt, thịt bò khô, kẹo vân vân mây mây còn có cả sô cô la.
"Ôi! Giống y chang như mấy viên sô cô la em nhặt được." Cô ngạc nhiên nói.
Giang Dự Thành dựa vào thành ghế, một tay để lên bàn, thần sắc bình tĩnh nói: "Đúng vậy anh, thật là trùng hợp." Anh ỷ vào việc Trình Ân Ân dễ bị lừa, cũng không thèm che giấu, "Muốn ăn gì, tự lấy đi."
Trình Ân Ân không có ý định lấy quá nhiều, đưa tay lấy một viên kẹo: "Em ăn cái này được rồi."
"Không thích ăn mấy cái này?" Giang Dự Thành nhìn thoáng qua đồ trong ngăn kéo, "Để tôi kêu người chuẩn bị thêm cho em, em thích ăn cái gì?"
"Không cần," Trình Ân Ân vội vàng khoát tay, "Thích ăn."
Giang Dự Thành liếc nhìn cô một cái: "Thật sự thích?"
"Thật." Để biểu đạt sự chân thành, Trình Ân Ân dùng sức gật đầu.
Giang Dự Thành cười khẽ: "Vậy lấy hết đi."
Trình Ân Ân ăn mấy miếng bánh quy, lại cần cù chăm chỉ trở về chỗ tiếp tục làm việc. Không biết nên nói là cô thật thà hay ngu ngốc nữa.
Giang Dự Thành đứng dậy bước qua, ngồi vào phía đối diện của bàn trà.
"Có thể dạy tôi một chút được không?"
Anh có vẻ nhưng rất hứng thú, cầm lấy một tờ giấy gói, học bộ dáng của cô, đặt quyển sách ở giữa. Cái này anh nhìn một lần là biết, lúc nãy đã nhìn mấy lượt, rõ thứ tự như lòng bàn tay nhưng vẫn giả bộ ra vẻ như người mới học, tay chân vụng về vung loạn cả lên.
"Không phải làm như vậy." Trình Ân Ân để sách trong tay xuống, "Đầu tiên phải gấp giấy lại một nửa trước." Cô làm thử một chút trên tờ giấy gói, "Sau đó cắt chỗ này một chút, phía trên cũng phải cắt, như vậy sẽ bằng với chiều dài của gáy sách…"
"Là như vậy đúng không?" Giang Dự Thành cố ý làm sai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!