Hoa hồng kia được Trình Ân Ân cắm vào trong một cái bình hoa nhỏ, để trên bàn học, mỗi ngày làm bài tập có thể nhìn thấy được.
Mỗi lần trông thấy cô nhịn không được mà lại suy nghĩ một hồi: "Rốt cuộc là hoa từ đâu mà biến ra nhỉ?"
Nghĩ không ra được đáp án, cô tính đợi anh trai về sẽ hỏi anh một chút. Anh trai cô cái gì cũng biết.
Trình Lễ Dương về đến nhà đã là rạng sáng ngày thứ ba. Hai ngày liên tục anh không chợp mắt, mua đồ ăn sáng về cho cô cùng bộ đồ ăn dùng một lần. Gọi cô ra ăn sáng mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Hôm đó là cuối tuần, Trình Ân Ân không cần đi học, cũng không làm phiền anh, ở trong phòng đọc tiểu thuyết. Giữa trưa xuống lầu ăn mì, mua cho Trình Lễ Dương một phần mang về để vài tủ lạnh.
Buổi chiều Trình Lễ Dương thức dậy, Trình Ân Ân hâm nóng một chút cho anh ăn. Sau đó ngồi một bên nhìn anh, chờ anh ăn xong lập tức cầm hoa hồng hỏi: "Anh ơi, làm sao tay không có thể biến ra được một bông hoa?"
Trình Lễ Dương nhướng lông mày một cái: "Hả? Có người muốn dụ dỗ Ân Ân nhà ta à?" Sau đó bày ra khí thế của người lớn trong nhà đề phòng con trẻ yêu sớm, "Bạn học nào của em bày ra trò đùa này, nói tên của hắn ta cho anh, ngày mai anh đi tìm cha mẹ của hắn."
"A?" Trình Ân Ân còn chưa kịp thông suốt ngây ngốc trả lời, "Không phải bạn học."
"Vậy là ai?"
"Anh Dự Thành biến ra." Trình Ân Ân không có chút do dự, khai tên Giang Dự Thành ra.
"Dự Thành?" Đáng tiếc là Trình Lễ Dương quá mức tín nhiệm người anh em của mình, không hề nghĩ gì, cười nói, "Xem ra cậu ta rảnh quá mức rồi. Anh thì bận rộn không kể ngày đêm, cậu ta còn có thời gian làm ảo thuật cho em xem."
Trình Ân Ân vừa nghe được, cũng cảm thấy không công bằng, "Vậy anh với anh ấy đổi đi, để anh ấy làm việc."
Có thể nói là cực kỳ phân biệt giữa người thân và người lạ.
Trình Lễ Dương cười một hồi lâu, vuốt tóc cô: "Anh biết rồi, lần sau nếu thấy cậu ta liền nói," Trình Lễ Dương bắt chước giọng nói cùng ngữ khí của con gái, "
--- Anh Dự Thành, anh ăn ngon lười làm như vậy, sau này coi chừng không lấy được vợ."
Trình Ân Ân cũng hắc hắc cười theo.
"Biến ra hoa đơn giản nhất." Trình Lễ Dương dựa vào ghế, cầm hoa hồng trong tay thử hai lần, "Không cần đạo cụ gì, để hoa hồng vào tay áo, giống như vậy, giấu vào trong lòng bàn tay. Chú ý động tác tay này."
Trình Lễ Dương giấu kỹ bông hoa, bỗng nhiên đưa tay về phía sau tay cô duỗi tay ra, lúc kéo tay về hoa đã kẹp giữa ngón cái cùng ngón trỏ.
"Wow~." Mặc dù tận mắt thấy anh giấu, nhưng Trình Ân Ân vẫn vui vẻ vỗ tay cổ vũ, "Thật sự là một chút cũng không nhìn ra!"
Trình Lễ Dương cười, búng nhẹ mặt cô: "Sao em dễ lừa như vậy. Sau này nếu có tên nhóc nào làm mấy loại tiểu xảo này trước mặt em, thông minh lên một chút, đừng có mắc mưu."
Trình Ân Ân chân thành gật đầu.
Hôm sau, mấy người lập trình viên của Thành Lễ cả đám kéo nhau đến nhà cô làm khách, mang theo rất nhiều sữa bò cùng với quả óc chó. Giang Dự Thành cũng có mặt trong đó.
Trình Lễ Dương dẫn cô đi mua đồ ăn, tự mình xuống bếp. Một người đàn ông năm nhất Đại học tự mình nuôi lớn một đứa bé, kỹ năng nấu nướng không thể nào nói chơi được.
Lúc anh ở nhà, xưa này không để Trình Ân Ân nấu cơm. Ngoại trừ làm chút mì nhét đầy bao tử cô cái gì cũng không biết. Ở bên cạnh rửa đồ ăn, làm công tác chuẩn bị, Trình Lễ Dương bắt đầu xào nấu, liền chuyện của cô không còn nữa.
Đúng lúc này khách khứa cũng đến.
Trình Ân Ân chạy ra mở cửa, ngoan ngoãn chào hỏi mấy người anh trai, "Xin chào các anh."
"Chào em gái!" Tào Nham giành trước nói, "Cho em, anh mua cho em óc chó, bổ não." Nói xong đẩy người đang cầm sữa bò qua một bên, "Cái nhóm này của mấy người không nên giành diễn đàn."
"Đệt, sao không thấy cậu chân chó như vậy với em gái ruột của mình?"
"Nhìn mấy cậu kìa, Ân Ân không phải là em gái ruột của tôi sao?" Tào Nham đúng lý hợp tình nói.
Mấy người còn lại không quen nhìn anh ta như vậy, cất giọng hướng vào phía trong gào lên, "Lễ Dương, nhanh lên, lão Tào con rùa này muốn giành em gái cậu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!