92?
Trình Ân Ân ngây ngốc nhìn mảnh giấy đang bị anh xoay tới xoay lui.
Lòng tự trọng sắp sửa bị vỡ vụn nhờ cái hiểu lầm không ngờ này mà được hàn gắn lại, Trình Ân Ân há hốc mồm, nhưng không có can đảm để sửa lại cho đúng, nói ra bốn chữ "Chú nói sai rồi".
Cô thấp thỏm nhìn nhìn sự khác biệt của ba người khác đang ở đây:
Màu da của Phạm Bưu luôn khiến cho người khác rất khó nhìn ra thần thái, nhất là trong giờ phút này anh dùng sức vật lộn; chuyện kiểm soát biểu cảm của Phương Mạch Đông vẫn luôn làm rất tốt, mỉm cười ôn nhu đôn hậu làm cho người khác tìm không ra chỗ nào sai.
Thật ra Giang Tiểu Sán muốn cho ba cậu bé một ngón tay cái, trình độ nói lời bịa đặt của lão hồ ly này khiến cho người ta cam bái hạ phong (*).
(*) – Cam bái hạ phong; Thành ngữ, có nghĩa bạn thật tâm ngưỡng mộ người khác và thừa nhận bản thân bạn không tốt như người ta (Theo Baidu).
Nhìn đến phần này không có chút gợn sóng, bình tĩnh và ung dung, rất tuyệt.
Nhưng mà phát giác ánh mắt Trình Ân Ân nhìn qua, cậu bé phối hợp bày ra cái biểu cảm sâu sắc, gật đầu.
Lòng tự trọng của Trình Ân Ân được bảo vệ thành công. Cô mím môi, giọng nói rất nhỏ, nhưng tràn đầy kiên định: "Lần này tôi không thi tốt, lần sau nhất định sẽ thi tốt."
Mặt Giang Dự Thành không đổi sắc mà "Ừ" một tiếng, đưa mảnh giấy tội nghiệp kia cho cô: "Cố lên."
"Cảm ơn." Cô cúi đầu nhận lấy.
Chỉ là Trình Ân Ân vừa mới phát hiện ra một chuyện, không ngờ người bạn nhỏ vừa mới quen lại chính là con trai của Giang tiên sinh.
Cô nhìn Giang Tiểu Sán một cái, lại ngẩng đầu nhìn Giang Cùng Thành, mặt mày của hai người này thật sự giống nhau, chỉ là Giang Tiểu Sán nhìn dễ thương hơn.
"Thì ra chú Giang là ba của em à," Trình Ân Ân nhìn Giang Tiểu Sán nói, xuất phát từ nội tâm cảm khái: "Chúng ta thật là có duyên phận nha."
"…"
Duyên phận gì đây? Bối phận (*) gì đây?
(*) – Bối phận; Từ dùng để chỉ mối quan hệ trong gia đình, chủ yếu được chia thành người lớn (tổ tiên, ông bà cha mẹ, …), đồng trang lứa và em út (Theo Baidu).
Một khoảng im lặng, Giang Tiểu Sán phối hợp cổ động: "Quá có duyên."
Không chỉ có chú ấy là ba con, "chị" cũng là mẹ con đó. Hắc hắc, mẹ thấy có khéo hay không.
Thời gian không còn sớm, lúc này cảm xúc của Trình Ân Ân cũng ổn định lại rồi, hít mũi một cái nói: "Tôi quay về phòng học trước."
Giang Tiểu Sán lấy hộp sôcôla từ trong ba lô ra, Trình Ân Ân vội vàng khoát khoát tay bị cậu bé bá đạo nhét vào trong tay: "Sau này khi nào không vui có thể ăn một viên."
Trình Ân Ân cảm động, thành khẩn nói: "Cảm ơn em."
Giang Tiểu Sán lại phất tay, rất có phong cách của người trưởng thành nói: "Có việc cứ tìm em. Tạm biệt, Tiểu Ân Ân."
Trình Ân Ân cũng vẫy tay lại với cậu bé: "Tạm biệt."
Sau đó quay về phía Giang Dự Thành, trịnh trọng nói: "Tạm biệt, chú Giang."
Giang Dự Thành nhàn nhạt: "Ừ."
Hai giây sau, nhìn thấy cô vẫn đang vẫy vẫy bàn tay nhỏ, mở miệng bổ sung thêm hai chữ: "Tạm biệt."
Trình Ân Ân tạm biệt nhau ở bên ngoài sân thể dục. Đi được mấy mét, cô cũng không hiểu vì sao, cô quay trở lại.
Giang Tiểu Sán đi theo chân Dự Cùng Thành, thân hình hai người một lớn một nhỏ khác biệt rất lớn, nhưng cũng có rất nhiều điểm giống nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!