Chương 8: (Vô Đề)

Chân trước của đoàn người Giang Dự Thành bước vào cổng, chân sau nhân viên nhà trường đã nhận được tin tức, ồn ào xôn xao đi ra nghênh đón. Khi bọn họ xuất hiện, đoàn người đã chạy tới chân tòa nhà dạy học.

Người phụ trách họ Lưu, bây giờ coi như là một Hiệu trưởng. Là một người đàn ông trung niên béo béo lùn lùn, mái tóc vẫn còn đen bóng, chẻ ba

-bảy cẩn thận tỉ mỉ.

"Ai, Giang tổng, không tiếp đón từ xa."

Bước chân của Giang Dự Thành chậm lại, Hiệu trưởng Lưu cũng là người nhìn sắc mặt làm việc, biết vị Phật sống tôn quý này đích thân xuất hiện là có chuyện gì, không nói nhiều lời vô nghĩa, chỉ về phía bên tay, tốc độ nói chuyện cực nhanh: "Mọi người đã lên lầu, tôi đã cho người đi nhìn qua, không có việc gì, ngài cứ yên tâm."

Giang Dự Thành không có tiếp lời, nhấc cằm một cái với Phạm Bưu người đang đứng sau lưng anh.

Phạm Bưu hiểu ý, hỏi Hiệu trưởng Lưu lầu mấy, đại mã kim đao (*) bước qua cửa thang lầu đi lên tầng.

Nhìn thấy Giang Dự Thành đứng đằng kia không có ý định đi lên, hiệu trưởng Lưu cũng bận bịu tìm thuốc lá trong túi ông ta. Cho tới khi tìm không ra Hoàng Hạc Lâu mà ông ta trân quý, sau đó lại rút ra một gói thuốc lá thơm bên trong túi ra.

Giang Dự Thành vẫn không hề nhúc nhích, Phương Mạch Đông đã đi đến nói, "Hiệu trưởng Lưu khách khí rồi" sau đó ngăn lại.

Hiệu trưởng Lưu cười ha ha thu lại, lại nửa thăm dò nửa lấy lòng mở miệng: "Lúc tôi tới có nghe người nói, nhìn thấy bạn học tiểu Trình đi về phía sân tập thể dục, hình như tâm tình không được tốt."

Lúc nói lời này thận trọng quan sát sắc mặt của Giang Dự Thành, nhưng cái gì cũng không nhìn ra được.

"Xem chừng là kết quả kiểm tra theo tháng vừa công bố, tôi đặc biệt nhìn qua thành tích của bạn học Tiểu Trình, lần này làm không tốt lắm, đang muốn đi tìm cô bé để hỏi thăm tình huống."

"Thân thể thế nào?" Lúc này Dự Cùng Thành mới mở "cái miệng vàng ngọc", nói câu nói đầu tiên.

Âm điệu nhạt đến mức nghe không ra được chút đặc biệt nào, nhưng Hiệu trưởng Lưu lại thật cao hứng, bô bô một hồi: "Vẫn tốt vẫn tốt, mọi chuyện ở đây đều được chúng tôi chú ý, mọi chuyện đều tốt. Nhà ăn chuyên môn mở một cửa sổ làm những món ăn cô bé thích, hơn nữa còn đổi mới mỗi ngày. Ngày hôm nay là sườn chua ngọt thì ngày mai lại là cá giấm đường.

Nhưng mà các bạn học khác cũng thích đều tới đó giành giật, còn nghe được bạn học Tiểu Trình luôn đi trễ, cũng không thường xuyên đến cửa sổ đó, cũng hơi kỳ quái."

Có gì kỳ quái chứ, Trình Ân Ân chính là đang tiếc tiền sinh hoạt phí, làm sao có đủ khả năng ăn thịt cơ chứ.

Thỉnh thoảng ăn một bữa coi như có đồ ăn.

Ánh mắt của Giang Dự Thành quay lại nhìn về hướng đi sân thể dục. "Điều chỉnh giá cả đi."

"A?" Hiệu trưởng Lưu lộ ra vẻ bị làm khó, "Cái này, giá cả của chúng tôi đã là giá vốn rồi, thấp hơn thì…"

Lời nói còn chưa xong, Giang Dự Thành không để ý, nhấc chân đi về hướng kia.

Sau lưng, Hiệu trưởng Lưu nhìn bóng lưng anh há hốc mồm.

Phương Mạch Đông mỉm cười, tiếp lời: "Những cái này không thành vấn đề, cần gì cứ liên hệ với thư ký Đoạn."

"Ai," Hiệu trưởng Lưu đáp lại một tiếng, "Ngài nói gì thì chính là như thế, vậy thì sẽ làm theo ý tứ của Giang tổng."

Vườn trường chính là một nơi có tinh thần phấn chấn nhất, đặc biệt là giải lao giữa các tiết học càng thêm thoải mái và vui vẻ. Trên sân bóng rổ, nhiệt huyết của các thiếu niên được thể hiện qua mồ hôi đổ như mưa, trước ký túc xá cũng có người cần cù chăm chỉ quét dọn vệ sinh.

Giang Tiểu Sán đến sau khi đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Cậu cũng có được cảm giác phương hướng cực tốt giống như ba mình, trong sân trường to lớn có diện tích mười vạn mét vuông, cậu bé không tốn chút sức nào mà tìm được phòng học lớp 12 ban 1.

So với vừa rồi phòng học ban 1 đông hơn một chút, đại biểu môn học phát bài thi ra, trong phòng học ồn ào nhốn nháo thảo luận đáp án đúng cùng với cách giải đề.

Lúc Giang Tiểu Sán bước vào cửa, mới đầu chỉ có vài người chú ý tới cậu bé, ánh mắt tập trung lại.

"Cậu nhóc này từ đâu ra vậy?"

"Vào bằng cách nào?"

Một nam sinh đang ngồi ở ghế đầu tiên đang nói đùa với người khác cũng ngồi dậy: "Em trai nhỏ, em tìm ai vậy?" Cậu ta dùng giọng điệu nói chuyện với một người bạn nhỏ để nói chuyện, "Nói cho anh một chút, anh giúp em đi tìm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!