Ngữ văn cùng với tiếng Anh của Trình Ân Ân phát huy ổn định. Ngữ văn chỉ là không nhớ lại để viết hai câu thơ cổ, nhưng bù lại cô được max điểm phần đọc hiểu cùng phần làm văn. Tiếng Anh thì ngữ pháp cũng có quên một chút, nhưng cảm giác về ngôn ngữ vẫn còn, 135 cũng không kém. Ngữ văn nhìn chung có rất nhiều kiến thức không kịp học thuộc lòng một lần nữa, nhưng đa số đều có chút ấn tượng, đáp án cũng có những lời nói thực tế có ý tứ sâu xa, thành tích vẫn nằm trong dự liệu.
Về phần Toán học thì…
Sau khi thi xong cả người Trình Ân Ân đều rơi vào chỗ có áp suất thấp, 12 câu trắc nghiệm 11 câu mông lung, phần điền vào chỗ trống để trống, bài giải lớn thì không cần nói, có thể viết được từ "Bài giải" cũng thật sự là can đảm lắm rồi.
Thầy Lý đã cố gắng hết sức cho cô điểm cao một chút, nhưng thật sự không có gì để có thể cho điểm thêm.
Trắc nghiệm đúng ba câu, 15 điểm; 6 câu lớn miễn cưỡng chỉ có thể trả lời một câu hỏi nhỏ, đáp án coi như sai, thầy Lý hào phóng cho nửa điểm số, 5 điểm; sáu cái lời giải một cái một điểm, cái này tổng cộng cũng chỉ mới 26 điểm.
26.
Trong lớp bạn học nam có vị trí đứng nhất từ dưới lên tờ giấy đáp án bôi xóa lung tung, cũng tô được 25 điểm.
Thành tính chính là thứ 2 từ dưới đếm lên.
Những người bạn học khác đến thứ sáu giống như chim sổ lồng, líu ríu không đợi được việc về nhà. Bình thường nửa tháng hoặc một tháng cô mới về một lần, sinh hoạt phí mỗi tháng đưa một lần, năm trăm đồng, bao gồm cả ăn mặc ngủ nghỉ, mỗi ngày đều rất dè sẻn.
Cuối tuần này cô không về, một mình ở lại ký túc xá cần cù giặt giũ quần áo, sau đó gặm bánh mình mua ở quầy bán đồ ăn vặt đi đến phòng học bên trên để tự học.
Kỳ thi Toán đã trở thành một đả kích mang tính hủy diệt làm cho lòng tự trọng của cô bị nhục nhã nghiêm trọng, hai ngày nay giằng co với môn Toán, từ sáng sớm đến tối mịt gặm sách giáo khoa. Đáng tiếc Toán học là một cái xương cứng, với hàm răng nhỏ của cô thật đúng là gặm không xong.
Lúc ra phiếu điểm, Trình Ân Ân nhìn một cái, xem xong an vị về chỗ ngồi của mình, cúi đầu nhìn sách giáo khoa Toán.
Người trong lớp lần lượt có người đi ra đi vào, Phàn Kỳ cùng nhóm người ở phía sau cũng đã chơi bóng rổ quay trở về, một đám nam sinh cười toe toét vô cùng náo nhiệt. Lúc đi đến dãy bàn thứ ba, âm thanh của đám người cũng an tĩnh một chút, ánh mắt không tránh khỏi dừng lại bên người Trình Ân Ân.
Phàn Kỳ ngồi xuống chỗ, nhét áo khoác vào ngăn kéo, tựa lưng ra bàn sau chơi điện thoại.
Mấy nam sinh kia nhìn thấy phiếu điểm, khí thế ngất trời hô lên:
"Ngọa tào, môn Toán của tao thi như thế mà được 60 điểm? Không sai không sai, đạt chuẩn."
"Đạt tiêu chuẩn cái con mắt mày, chín mươi điểm mới là đạt tiêu chuẩn, tên ngốc..."
"Dù sao thì tao cũng cao hơn mày, mày chỉ được 30 điểm thôi, ngay cả heo cũng có thể thi được điểm cao hơn mày…"
Trình Ân Ân giữ im lặng, tiếp tục cắm mặt vào sách Toán.
"Kết quả có rồi sao?" Có mấy nữ sinh cũng bắt đầu thảo luận.
"Có rồi, tớ vừa nhìn giúp cậu, tên cậu đứng ở vị trí 13."
"Thật à, tớ lợi hại như vậy?"
"Đúng nha, phía trên cậu là Trình Ân Ân."
"Cô ấy xếp thứ 12 sao? Điểm Ngữ văn cùng với tiếng Anh cao như vậy!"
"Suỵt, nhỏ giọng một chút, cô ấy bị môn Toán kéo chân."
"Bao nhiêu?"
"26."
"Không phải chứ? Tớ còn được 80 nè…"
Trình Ân Ân đóng sách lại, đứng lên, gầy gò yếu ớt đứng ở đó, không hề có chút cảm giác tồn tại. Đồng phục của cô đã là số nhỏ nhất, thật ra chiều dài rất vừa vặn, chỉ là rộng hơi rộng một chút, lộ ra bả vai rất mỏng, đường cong nhìn rất đẹp.
"Phiền cậu nhường đường một chút." Giọng nói của cô vẫn rất mềm, so với bình thường càng nhỏ hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!