Chương 6: (Vô Đề)

Cuối cùng Giang Tiểu Sán cũng có thể về nhà như ý nguyện. Cơm chiều cảm thấy ăn ngon hơn so với bình thường, trên bàn cơm còn xum xoe, chân chó gắp một trong hai cái đùi gà cho Giang Dự Thành.

Đùi gà quá lớn, cậu bé không gắp chắc chắn, tay vừa duỗi một cái liền rớt bịch rớt xuống. Giang Dự Thành cũng nhấc đũa tiếp được, ném vào trong chén cậu.

Ngữ khí không giống như cha đang nói chuyện với con trai, mà giống như một huấn luyện viên đối đãi với một binh lính nhỏ không nghe lời hơn: "Ngồi xuống."

Giang Tiểu Sán phải giẫm nên ghế mới có thể vươn đến chén của anh, thành thành thật thật trèo từ trên ghế xuống, mất hứng nói thầm: "Chó cắn Lữ Động Tân (*)."

(*) – Chó cắn Lữ Động Tân, dùng để chỉ những người không công nhận lòng tốt của người khác, thường được dùng để chửi thề. Lữ Động Tân là một trong tám vị thần bất tử của Trung Quốc. (Theo Baidu)

"Con, thằng nhóc này," Hứa Minh Lan giận liếc cậu bé một chút, "Đó là ba con, nếu như ba con là chó thì con là cái gì?"

"Con là chó con." Giang Tiểu Sán cơ trí, thuận tay đẩy thuyền mắng ba cậu một lần nữa.

Loại ngây thơ chửi mắng người là chó kẻ là heo, chỉ có lực sát thương trong mắt đám con nít. Giang Dự Thành lười nhác so đo với một đứa con nít ranh, căn bản giống như chưa hề nghe thấy, đơn giản ăn vài miếng sau đó liền gác đũa.

"Đêm nay con có việc, đi trước. Khi nào cha trở về con lại tới."

Hứa Minh Lan gật đầu, để đũa xuống: "Có việc thì đi mau lên, về sớm một chút, đừng để Tiểu Sán ở nhà một mình." Gọi người giúp việc đưa đến những đồ vật đã chuẩn bị từ trước, "Hôm trước chú Vệ tới đây có mang qua nấm cục đen (*) cùng với trứng cá muối, Tiểu Sán thích ăn, con đem về đi. Những thứ này chúng ta đều ăn không quen, mẹ sẽ để lại một ít cho Tiểu Trì."

(*) – Nấm cục đen, tên tiếng Anh là Period truffle, còn được gọi là nấm truffle, là một loại nấm ăn được sinh trưởng dưới lòng đất và bề ngoài xù xì. Nấm có mùi thơm đặc trưng. Nấm thường sinh trưởng dưới gốc cây thông, phỉ, sồi, bạch đàn, và cây cam (Theo Baidu).

Bà đã sắp xếp chu đáo, Giang Dự Thành không hề từ chối, quay người cầm áo khoác muốn đi ra ngoài.

Giang Tiểu Sán đang ôm đùi gà gặm nhìn anh, thấy anh không có ý từ chờ mình. Cậu òa khóc một tiếng sau đó lại quát lên: "Giang Dự Thành ba lại không cần con rồi?" Vội vàng ném đùi gà qua một bên, lưu loát trượt xuống khỏi cái ghế, giật khăn ăn nhanh chóng lau miệng sạch sẽ, vừa đuổi theo vừa nghẹn ngào hát: "Không có mẹ con giống như cây ~ cỏ~"

Đầu của Giang Dự Thành không hề quay lại: "Ngậm miệng."

Giang Tiểu Sán một giây liền im bặt.

Hai cha con đi, phòng khách an tĩnh lại, lập tức có vẻ quạnh quẽ.

Tống Nhân Hoa cười than một tiếng: "Thằng nhóc này cũng không biết giống ai, lão Tứ cùng với Ân Ân cũng không có nói nhiều, đôi khi không biết có ôm nhầm hay không."

"Giống ba nó." Có lẽ nhớ tới chuyện xưa, Hứa Minh Lan cũng cười lên, "Thời điểm lão Tứ bằng cỡ nó cũng nghịch ngợm lắm."Tiết tiếng Anh cũng rất thuận lợi, ngoại trừ lúc tự giới thiệu ngồi xuống, bị người bạn cùng bàn ngầu lòi nhìn chằm chằm, khóe miệng của cậu cong lên một cách không rõ ràng có chút ý vị, cái nụ cười nghiền ngẫm kia làm cho lòng của Trình Ân Ân có chút bồn chồn.

May mà tất cả những tiết sau cậu đều ngủ, cũng không hiểu ban đêm cậu ta đi làm cái chuyện đại sự gì.

Trước khi tiết thứ tư kết thúc được hai phút, người bạn cùng bàn này cũng kịp thời tỉnh dậy, ngồi dậy, biếng nhác dựa người vào đằng sau một chút, ánh mắt nhìn về hướng bảng đen, không nhúc nhích, thoạt nhìn dáng vẻ như nghiêm túc nghe giảng. Nhưng Trình Ân Ân liếc mắt một cái, trên bàn cậu ta vẫn còn bày ra sách từ tiết Ngữ văn.

Trong lúc còn nửa phút nữa, cô giáo Tô dừng lại, nói: "Được rồi, bài học hôm nay đến đây thôi. Sau đó nhìn về phía Trình Ân Ân, "Trình Ân Ân, em làm cán sự bộ môn đi."

Trình Ân Ân đứng dậy được một nửa, người bên cạnh bỗng nhiên giơ tay, vỗ tay bôm bốp hai lần.

Lớp học đang rối loạn vì gần tan học trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, bao gồm cả cô giáo Tô, có rất nhiều ánh mắt đang quăng về phía này.

Trong lúc nhất thời bầu không khí có chút xấu hổ.

Trình Ân Ân nhịn không được mà nhìn chăm chú khuôn mặt của "bạn học ngầu lòi", lúc này mới phát hiện mí mắt của cậu đang cụp xuống một nửa, còn mang theo buồn ngủ chưa tỉnh hẳn.

Đúng lúc này, phía sau lưng cô, bỗng nhiên vang lên một trận vỗ tay mười phần nhiệt liệt, chỉ nghe giọng của một nam sinh xen lẫn, giọng nói hữu lực nói: "Tốt!"

….

Trong nhất thời Trình Ân Ân không thể nào phân biệt được, mấy vị này là đang giữ thể diện cho mình hay là đang cổ động cho cậu bạn học ngầu lòi kia?

Sau khi tan học, người người ồn ào nhốn nháo tuôn ra khỏi phòng học, bạn cùng bàn cùng với những vị vua cổ động ở phía sau cũng chen chúc đi mất tiêu.

Trình Ân Ân viết dòng chữ cuối cùng xong, khép lại sách tiếng Anh, Diệp Hân bước đến bên người cô: "Ân Ân đi thôi, hôm nay ở nhà ăn có món sườn chua ngọt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!