Đào Giai Văn vẫn cảm thấy vị nhân vật "nữ chính" này rất có phong cách, cũng không thể dùng nhập vai sâu để hình dung. Mà rõ ràng chính là hoàn toàn cam kết, làm bản thân mình làm nhân vật, 24/7 luôn online.
Cho nên hôm nay Trình Ân Ân khóc lớn một trận khàn cả giọng, lý trí sụp đổ, khiến cho Đào Giai Văn căn bản không có cách nào phân biệt được đến tột cùng là dùng thân phận nào và vì nguyên nhân nào.
Nhưng cô khóc quá khổ sở, phảng phất một giây sau có thể ngất đi, khiến cho người ta nhìn cũng thấy xúc động.
Đào Giai Văn thấy Giang Dự Thành dường như muốn đỡ Trình Ân Ân dậy, nhưng cô ấy khóc như muốn tắt thở, cả người không có chút sức lực nào, thế là đưa tay muốn giúp đỡ.
Nhưng Giang Dự Thành cúi người trực tiếp bế người lên, hoàn toàn là tư thế ôm trẻ con. Một tay nâng mông, để chân Trình Ân Ân treo hai bên người anh.
Đào Giai Văn rút về bàn tay đã đưa đến một nửa.
Giang Dự Thành cứ ôm Trình Ân Ân như thế sải bước đi đến chiếc xe bên cạnh, tài xế rất có ánh mắt mà mở cửa xe cho anh. Tay trái anh bảo vệ sao đầu Trình Ân Ân, ôm cô ngồi vào trong, từ đầu đến cuối chưa từng chú ý đến sự tồn tại của một người khác.
Đào Giai Văn theo tới, người tài xế này lớn tuổi hơn so với Tiểu Vương, nói chuyện rất khách khí: "Một chút nữa Tiểu Vương sẽ tới đón cô. Bên ngoài lạnh lẽo, trước hết cô tìm một quán cà phê ngồi trước đi."
"A, được." Đào Giai Văn đáp lời, nhìn về phía cửa sổ xe. Cửa sổ thủy tinh màu đen đã che giấu hết tất cả tình cảnh bên trong xe.
Trong xe, Giang Dự Thành đặt Trình Ân Ân trên đùi, mặt đối mặt ôm cô vào trong ngực.
Nếu Trình Ân Ân hoàn toàn thanh tỉnh thì cái tư thế tuyệt đối sẽ dọa cô thất kinh. Nhưng đổi lại giờ phút này, cô nằm trên vai Giang Dự Thành, hai cánh tay gắt gao nắm cổ áo anh, đã khóc đến mức thần trí không rõ.
Chiếc xe bình ổn đi xuyên qua bóng đêm, trong xe yên tĩnh u ám, Giang Dự Thành một mực thấp giọng dỗ dành, tiếng nói trầm thấp mang theo một sức mạnh trấn an:
"Không sao, không sao…"
"Anh ở đây…."
"Bảo bối, đừng khóc…."
Những âm thành bên ngoài phảng phất đều bị che đậy, cái gì Trình Ân Ân cũng không nghe được, cái gì cũng không cảm giác được. Cho dù Giang Dự Thành trấn an thế nào, từ đầu đến cuối cô vẫn đắm chìm trong cảm xúc bi thương do chuyện gì đó to lớn mang lại, không thoát ra được.
Cô khóc đến run rẩy, thậm chí không phát ra được hai âm thanh liên tiếp, nhưng trong miệng không ngừng, gọi càng ngày càng rõ ràng: "Anh… Anh…."
Cánh tay Giang Dự Thành vòng quanh cô, cảm giác thân hình nhỏ bé của cô đang run rẩy.
Loại tình huống này không phải là lần đầu tiên.
Năm đó khi cô từ trường về nhà, biết được tin Trình Lễ Dương mất, ban đầu mấy phút không chịu tin cùng với trạng thái phát cuồng, sau đó chính là loại thút thít tuyệt vọng này.
Làm sao có thể không khổ sở? Làm sao có thể tiếp thu được?
Thời điểm Trình Thiệu Quân cùng với Phương Mạn Dung sinh cô ra đã bằng mặt không bằng lòng, giống như không hề quản qua. Từ nhỏ đều là do Trình Lễ Dương chăm sóc, mười một tuổi khi rời khỏi cha mẹ, chính là Trình Lễ Dương tự tay nuôi lớn. Anh ấy không chỉ là anh, mà còn là cha là mẹ, vượt xa sự tồn tại của một người thân duy nhất.
Trình Lễ Dương đi rồi, đối với cô mà nói không khác gì trời sập.
Thời gian đó, cô khóc cạn nước mắt, sau đó, không ăn không uống, tuyệt thực, cho dù là dụ dỗ thế nào cũng không chịu ăn. So với bất luận những kẻ khác Giang Dự Thành rõ ràng, khi đó, cô thật sự có suy nghĩ kết liễu bản thân.
Phương pháp nào cũng đều thử qua, cô gái bé nhỏ bình thường mềm mại nhát gan, khi ngoan cố lên Giang Dự Thành cũng không có biện pháp nào.
Thậm chí anh còn tìm tới hai người cha mẹ không chịu trách nhiệm kia, uy hiếp cũng được, mà lợi dụng cũng xong, chỉ hy vọng có thể dùng sự quan tâm của bọn họ để lôi kéo Trình Ân Ân ra khỏi cái thế giới tuyệt vọng kia. Thất bại là trong dự liệu. Anh còn nhớ rõ lúc ấy Trình Ân Ân chỉ vào hai người kia, hận đến mức hai tay run rẩy: "Vì sao người chết không phải là hai người?
Vì sao hai người không chết đi!"
Trơ mắt nhìn cô nguyên bản là một cô bé có khuôn mặt tròn trịa ngày càng hao gầy, gầy đến mức gương mặt đều lõm xuống, Giang Dự Thành thật sự nổi giận. Đó chính là lần đầu tiên anh nổi giận với cô, cô bị dù dọa ấm ức rơi nước mắt, dưới sự ép buộc của anh mới nhút nhát sợ sệt uống nửa bát cháo loãng.
Cuối cùng phương pháp chân chính để cô chuyển biến tốt đẹp, chính là ngày sinh nhật đó của cô, dẫn cô đi trồng một cái cây. Cây dương.
Kể từ lần đó về sau, nhiều năm như vậy, không có chuyện gì có thể làm cho cô khóc đến dạng này nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!