Trình Ân Ân cảm thấy đầu óc mình thật sự bị đâm không nhẹ, thậm chí ngay cả trường học của mình cũng không nhận ra.
Cổng lớn có hàng rào màu trắng, sau khi vào cổng có một làn xe có bóng cây che phủ hai bên, hai bên là những kiến trúc khí phái (*) rộng rãi, từ trên lầu truyền đến âm thanh đọc sách lanh lảnh mang lại cảm giác như đã xa lạ từ lâu.
(*) – Khí phái; dùng để chỉ một bầu không khí, cảnh tượng ngoạn mục, đem lại cho người ta cảm giác khác biệt. (Theo Baike. com/wiki)
Cô có chút mờ mịt, lầu dạy học ở chỗ nào vậy?
Đang cố gắng nhớ lại, nghe được một tiếng: "Này, cháu học lớp nào?"
Trình Ân Ân quay đầu lại theo tiếng nói, là một chú bảo vệ, tướng mạo đôn hậu, mặc một bộ đồng phục màu xanh sẫm đang đi tới chỗ cô.
"Lớp 12 ban một." Trình Ân Ân ngoan ngoãn trả lời.
"Mới chuyển đến?" Chú bảo vệ hỏi.
"Không phải ạ. Trước khi khai giảng bị tai nạn xe cộ, hôm nay mới quay trở về trường."
"Ôi, xảy ra tai nạn xe cộ à?" Chú bảo vệ lấy điện thoại ra, "Chờ chút, tôi gọi điện thoại cho chủ nhiệm lớp các cháu, để thầy ấy tới đón cháu."
Đúng lúc Trình Ân Ân nhớ không ra đường đi, vội nói: "Cảm ơn chú."
"Cảm ơn cái gì." Chú bảo vệ vung tay lên, trả lời điện thoại vừa mới kết nối: "Alô, lão Tần à, bạn nhỏ nằm viện lớp của thầy vừa về trường học, tranh thủ thời gian gọi người đến đón đi, đang đứng ở ngay cổng trường."
Chú bảo vệ nói líu lo với Trình Ân Ân trong vòng 5 phút đồng hồ, bên đường đối diện có một thân ảnh chạy đến. Tóc đuôi ngựa dài, mặc một cái áo đồng phục xanh trắng cổ bẻ, còn chưa tới trước mặt, đã vẫy vẫy tay cười cười gọi: "Ân Ân."
"Xong rồi," hai chữ đầu tiên xuất hiện trong đầu Trình Ân Ân chính là hai chữ này.
Cô không những quên đi trường học, ngay cả bạn học cũng quên luôn. Nữ sinh này rõ ràng nhận ra cô, chắc là bạn cùng lớp, nhưng vậy mà Trình Ân Ân không có cách nào nhìn vào khuôn mặt mà nhớ ra tên gọi của cô ấy.
Trong lúc cô đang buồn rầu suy nghĩ, đối phương đã chạy đến trước mặt, nhìn thấy bộ mặt sợ hãi ngây ngốc của cô liền nói: "Cậu làm sao vậy, tớ là Diệp Hân nè."
À, Diệp Hân. Trình Ân Ân lập tức nhớ lại. Sau đó đối chiếu mái tóc đen thẳng, cười lên có lúm đồng tiền, đúng là bạn thân nhất của cô ở trường Diệp Hân, không sai.
"Đi thôi, trước hết tớ dẫn cậu đi đến ký túc xá cất đồ đạc." Diệp Hân giúp cô xách cái giỏ xách, sau đó kéo cánh tay cô, "Sức khỏe của cậu thế nào rồi? Tớ nghe nói cậu nhập viện, muốn đi thăm cậu, nhưng không liên lạc được."
"Tớ làm mất điện thoại di động rồi, đầu cũng bị thương, quên rất nhiều thứ, lúc muốn liên lạc với cậu cũng không nhớ được số điện thoại." Trình Ân Ân càng nói giọng càng nhỏ, với dáng vẻ thật xấu hổ.
"Không sao cả, đợi chút nữa chúng ta thêm vào sau."
Diệp Hân là một cô gái có tính cách rất tốt, tính khí cũng tốt, rất biết cách chăm sóc người khác, trên đường đi đều nói chuyện với cô. Trình Ân Ân lắng nghe, từ trong lời nói của cô ấy có thể chậm rãi hiểu rõ chỗ nào là lầu dạy học, chỗ nào là tòa nhà làm thí nghiệm, ngay cả là ký túc xá, thư viện, nhà ăn, thậm chí là vị trí của sân thể dục hay sân bóng rổ.
Cô đi theo Diệp Hân thẳng đến ký túc xá, trong đầu cô những thông tin liên quan đến bản đồ của trường học vẫn không có một khái niệm rõ ràng nào, chỉ nhớ mấy những nơi quan trọng. Mơ hồ cảm thấy không giống lắm so với trong trí nhớ.
Diệp Hân chào hỏi với dì quản lý ký túc xá. Lúc dẫn Trình Ân Ân lên lầu nói: "Ở cùng phòng ký túc xá với chúng ta còn có Đào Giai Văn cùng với Đới Dao. Đào Giai Văn chắc cậu còn nhớ rõ, lớp 11 học cùng lớp với chúng ta. Còn Đới Dao chuyển đến từ ban 9."
Ở Thất Trung có thể nội trú cũng có thể học ngoại trú, nhưng đại đa số đều chọn ở lại trường, mỗi tuần về nhà một lần.
Quan hệ của Trình Ân Ân cùng với Diệp Hân rất tốt, nhưng với Đào Giai Văn vẫn không quá hợp nhau.
"Giường của cậu tớ đã trải sẵn rồi." Diệp Hân chỉ chỉ vị trí bên trái dưới cửa sổ.
Giường đệm gọn gàng lại sạch sẽ, trường học phát cho học sinh chăn đơn cùng với khăn trải giường màu sáng có họa tiết ô vuông, trên bàn của cô còn để sẵn một vài quyển sách cùng với mỹ phẩm dưỡng da cùng với vài món đồ linh tinh.
"Những cái đó là của Đào Giai Văn." Diệp Hân giúp cô gom những đồ vật kia lại, thả lại lên cái bàn lộn xộn rối loạn của Đào Giai Văn.
Cất kỹ hành lý, Trình Ân Ân cùng Diệp Hân quay về phòng học.
Lầu dạy học hình chữ U, đi lên từ cầu thang bên trái, lầu ba, bước qua hai phòng học của hai ban, phòng đầu tiên bên trái là phòng học lớp 12 ban một.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!