Lúc tan học, Phàn Kỳ vẫn ngồi yên tại chỗ, tay trái gác lên mép bàn, ngón tay gõ lộc cộc, một chút lại một chút gõ, vừa nhìn người bên cạnh nhanh chóng nhưng có trật tự thu dọn cặp sách. Trình Ân Ân kéo khóa kéo, đứng lên, thấy cậu không nhúc nhích, mở miệng nói: "Phàn Kỳ, cho tôi qua một chút."
Giọng nói nhẹ nhàng ôn hòa, đặc biệt có lễ phép.
Phàn Kỳ nhìn cô vài giây không rõ ý tứ, đứng dậy, nhường đường đi.
Trình Ân Ân đeo cặp sách đi ra ngoài, lại dừng lại, hỏi: "Chú Giang của tôi đang ở bên ngoài. Cậu có muốn đi gặp chú ấy với tôi không?"
Cô đại khái không ý thức được mình mở miệng một tiếng "chú Giang của tôi". Phàn Kỳ là một nam chính bị cướp vai cũng không có ai thông báo, tâm tình không thể không phức tạp được.
Kịch bản của bộ phim này thật đặc biệt, nhân vật nữ chính cậu đụng tới cũng thật đặc biệt. Bản thân cô học tập cực kỳ hăng say, thiết lập nhân vật là học bá cực kỳ ổn định vững chắc, nhưng hết lần này đến lần khác chính là không phối hợp diễn xuất với cậu. Nhưng mà trước kia tối đa chỉ là cho dù có chọc ghẹo kiểu này cũng không tiếp chiêu. Hiện tại thì tốt rồi, ngay cả hẹn hò ngày lễ Giáng Sinh vừa ý nghĩa vừa trọng đại trong kịch bản cũng tự tiện bỏ qua.
Là cậu hiểu lầm sao, chẳng lẽ kịch bản này kỳ thật không phải là tiểu thuyết tình cảm thanh xuân vườn trường mà là phim phóng sự về cuộc đời dốc lòng vì Chủ nghĩa Xã hội?
Nhưng mà phiền muộn thì phiền muộn, cậu đi gặp nhà đầu tư làm gì? Giáp mặt để được thông báo "Xin lỗi ông chủ lớn đột nhiên muốn tự mình diễn, hiện tại cậu không phải là nam chính nữa" sao?
Nhưng ánh mắt Trình Ân Ân quá chân thành, chân thành đến mức Phàn Kỳ không có đành lòng cự tuyệt.
"Được." Cậu nói.
Trình Ân Ân nắm lấy hai bên quai đeo cặp sách, còn thật vui vẻ: "Đi thôi."
Phàn Kỳ cầm một quyển sách không có bìa, chỉ để vào một túi khăn ướt, một nửa chai nước vào cặp sách rồi đeo lên vai. Lúc đi theo sau cô xuống lầu, cậu nghĩ thầm có khả năng đầu óc mình có vấn đề. Suy nghĩ này càng thêm khắc sâu khi cậu đối đầu với một người đàn ông trầm ổn ánh mắt nội liễm đang mở cửa bước xuống xe.
Giang Dự Thành nhìn thẳng cậu ta một lúc không chút gợn sóng, dời mắt, nhìn về phía Trình Ân Ân.
Trình Ân Ân đứng bên cạnh Phàn Kỳ, giống như một người trung gian, đầu tiên nhìn về phía Giang Dự Thành giới thiệu: "Chú Giang, cậu ấy chính là Phàn Kỳ." Sau đó mới nhìn Phàn Kỳ nói lời thấm thía, "Cậu có việc gì cứ nói cho chú Giang, chú ấy sẽ giúp cậu."
Ngược lại hai người đàn ông một người so với một người bình tĩnh hơn, Phàn Kỳ tuổi trẻ ngông cuồng, không kiêu ngạo không tự ti đánh giá "Nhà đầu tư". Giang Dự Thành dù sao thì lòng dạ thâm sâu hơn một chút, không biến sắc diễn cho xong phần: "Bạn học Phàn, lên xe đi, tiện đường đưa cậu đi một đoạn."
"Tôi không lên xe." Tay Phàn Kỳ đút túi.
Giang Dự Thành một chút cũng không quá khách khí: "Có gì cần giúp đỡ, không ngại nói một chút."
"Thật ra cũng không có gì," Trên người Phàn Kỳ có sự hăng hái, so với Cao Thượng đúng là không khác biệt lắm, cà lơ phất phơ, nhưng ẩn giấu sự tinh tế. "Chính là gần đây có nhiều sự việc đi theo chiều hướng không đúng, cũng không biết là vì cái gì."
Biểu cảm của Giang Dự Thành ngay cả một chút dao động cũng không có: "Có lẽ là nguyên bản nên như thế."
Cao thủ so chiêu, vô ảnh vô hình. Mặt mày Trình Ân Ân mê mang, không chỉ nghe không hiểu vấn đề của Phàn Kỳ, mà còn nghe không hiểu đáp án của Giang Dự Thành.
Ánh mắt của Giang Dự Thành có chút lệch, liếc mắt qua cậu bé bên cạnh, một thằng nhóc khoanh tay giơ cằm lên mặt mày nghiêm túc. Đây không phải là cậu bạn nhỏ xuất hiện khi vừa khai giảng, đặc biệt chạy đến phòng học uy hiếp cậu hay sao.
Cậu hiểu rõ cười một tiếng. Đúng là, chính mình không cần nghĩ chuyện làm nhân vật nam chính nữa.
"Được rồi." Mắt cậu nhìn Trình Ân Ân, "Tôi đã hỏi xong, cậu lên xe đi."
"Vậy…. Xong rồi?" Trình Ân Ân kinh ngạc, mới nói có một câu thôi mà.
Phàn Kỳ cười nhưng không nói gì, vẫy vẫy tay quay người đi.
Trình Ân Ân lên xe, vẫn đang buồn bực: "Cậu ta không phải có chuyện cần giúp đỡ hay sao. Vì sao chỉ nói một câu liền đi rồi, thật là kỳ lạ."
Nhà đầu tư Giang không từ thủ đoạn ừ một tiếng: "Cho nên, cách xa cậu ta một chút."
"…."
Sau Giáng Sinh, mọi người liền bắt đầu mong chờ Tết Nguyên đán, Trình Ân Ân quyết định ngày nghỉ này sẽ qua nhà mình. Gần đây thời gian ở nhà của cô quá ít, trong lòng có một loại dự cảm cái nhà này sắp sụp đổ.
Giang Dự Thành cũng không phản đối. Lúc trước Giang Tiểu Sán dính lấy Trình Ân Ân, bây giờ đã biết rõ cái nhà kia không phải là nhà thật cho nên mỗi lần đều không muốn để cô quay về. Nhưng cậu là một cậu bạn nhỏ hiểu chuyện, chỉ hơi biểu đạt một chút rằng mình không vui, Trình Ân Ân dụ dỗ một chút là được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!