Chương 47: (Vô Đề)

Lúc Trình Ân Ân bước vào cửa, Phương Mạn Dung đang ngồi trong phòng khách cắn hạt dưa xem tivi, lườm cô một cái nói: "Về nhà cũng không nói trước một tiếng, trong nhà đến một cọng rau cũng không có." Ném hạt dưa trong tay xuống, đứng lên, ngữ khí giống như không hề kiên nhẫn, "Muốn gì ăn? Tao đi mua đồ ăn."

Trình Ân Ân cảm thấy mình đại khái là có bệnh, bị bà ấy quở trách một câu như vậy nhưng trong lòng ngược lại cảm thấy an tâm.

"Cái gì cũng được." Cô nói.

Phương Mạn Dung mặc áo khoác ra ngoài, Trình Ân Ân đeo cặp sách về phòng, móc ra một cái túi giấy tương đối dày dặn, cầm trong tay.

Cô rất ít khi đi vào phòng ngủ của Trình Thiệu Quân và Phương Mạn Dung. Trình Thiệu Quân không ở nhà thường xuyên, bên trong gian phòng có rất ít đồ vật của ông ấy. Trên tủ đầu giường bày biện một cái túi thẻ bằng da, có một vài cái thẻ lấy ra nhưng không bỏ vào lại, cứ như vậy mà để nằm rải rác, một lớp bụi rơi xuống, xem ra đã một thời gian rồi không về.

Đồ đạc của ông ấy rất lộn xộn, Phương Mạn Dung cũng không dọn dẹp, bởi vì một khi đồ nào tìm không thấy sẽ trở thành lỗi của bà. Tốn công nhưng không có kết quả cho nên dứt khoát buông tay mặc kệ.

Cái trạng thái hai vợ chồng mạnh ai nấy lo này đã tiếp tục nhiều năm.

Cái nhà này là một cái xác rỗng, nhưng Trình Ân Ân vẫn hy vọng nó có thể duy trì dài lâu, cô không muốn trở thành một cô nhi không ai muốn.

Nhưng nếu thật sự đi đến bước ly hôn kia, Phương Mạn Dung không có công việc, cũng không có tiền tiết kiệm, chỉ có thể cho thuê một căn phòng cũ trong nhà sống qua ngày. Số tiền cho thuê ít ỏi này còn không đủ để bà ấy tiêu xài một đêm trên bàn mạt chược.

Gần đây Trình Ân Ân cũng có một phen phát tài, trong mắt cô đó là một khoản tiền lớn. Nhưng trong thế giới của người trưởng thành thì nhiêu đó chẳng đáng làm gì. Cô còn muốn tính toán cho học phí đại học của mình, lấy ra một nửa cho Phương Mạn Dung, đây chính là toàn bộ mà một người con gái như cô có thể cho.

Cô nhét cái bọc túi giấy nhét vào dưới gối của Phương Mạn Dung, lúc đi ra khỏi phòng ngủ vừa vặn gặp được "Trình Thiệu Quân" mở cửa đi vào, khiến cô giật nảy mình.

May mà Trình Thiệu Quân không để ý cô đi vào phòng ngủ chính làm gì, Trình Ân Ân gọi một tiếng "Ba", ông lên tiếng, thả cái cặp tài liệu xuống, ngồi trên ghế salon, lần đầu tiên hỏi: "Gần đây thế nào?"

"Đều rất tốt." Trình Ân Ân nói.

Trước kia lúc nào cũng phát rầu vì chuyện không đủ tiền. Thời gian giật gấu vá vai đã trở thành dĩ vãng sau khi cô gặp được chú Giang.

"Tuần này có thi tháng?" Trình Thiệu Quân hỏi.

Trình Ân Ân cho rằng ông muốn hỏi đến thành tích, trả lời: "Hôm nay mới thi xong, cuối tuần mới có kết quả."

"Ừ, học tập cũng đừng quá vất vả, đừng ảnh hưởng đến nghỉ ngơi."

Đây là lần đầu tiên ông chủ động biểu lộ sự quan tâm đến cô, ngược lại Trình Ân Ân không quen một người cha như vậy, cảm thấy có chút kỳ quái.

Phương Mạn Dung rất nhanh mua thức ăn về. Lúc bà đang nấu cơm, Trình Ân Ân muốn đi vào giúp, bị lý do làm vướng bận đuổi ra, thế là ngồi cùng một chỗ trong phòng khách cùng với Trình Thiệu Quân xem tin tức.

Đồ ăn đã làm xong, Phương Mạn Dung dọn lên bàn mới gọi bọn họ đến ăn. Hôm nay là tuyệt chiêu sở trường của bà: Thịt kho tàu, màu sắc hồng nhuận, nhìn bên ngoài cũng đủ khiến người ta cực kỳ muốn ăn. Bà gắp cho Trình Ân Ân một miếng, ngoài miệng vẫn không buông tha: "Ăn nhiều thịt một chút. Nhìn mày gầy ốm, ra ngoài người ta còn tưởng tao không cho mày ăn cơm."

Bầu không khí có một chút hòa thuận. Trình Ân Ân thậm chí còn có chút cảm giác được yêu thương mà lo sợ, ăn một miếng, cảm thấy hương vị không đúng.

Phương Mạn Dung nhìn thấy cô cắn một cái liền dừng lại, hỏi: "Ăn không ngon?"

Trình Ân Ân lắc đầu, bỏ miếng còn lại vào miệng.

Hương vị này ăn ngon, nhưng có chút không giống như trong trí nhớ của cô. Cô ăn thêm mấy miếng nữa, bỗng nhiên cúi đầu nói: "Luộc chín thịt sau đó rán trong chảo, cho mỡ heo chảy ra bớt, sau đó lại xào nước màu."

Một câu không hiểu được khiến cho hai người khác dừng lại, liếc nhau, Phương Mạn Dung nói: "Mày học cách làm ở chỗ nào. Lần sau tao thử một chút."

"Không phải là mẹ dạy con sao?" Trình Ân Ân ngẩng đầu một chút, chọc chọc cơm trong chén.

Phương Mạn Dung hoàn toàn sửng sốt. Tuy nói không có camera quay chụp, cũng không có đạo diễn trấn giữ, nhưng bà vẫn nắm kịch bản kỹ càng. Bà nhìn tới nhìn lui mấy lần, bên trong chỉ nhắc tới một câu đó chính là món sở trường của "bà" là thịt kho tàu nhưng không nói cách làm một cách tỉ mỉ, cũng không hề nhắc tới chuyện đã dạy qua con gái cái này.

Mặc dù có chút buồn bực, nhưng mà phản ứng rất nhanh: "Rán trên chảo dễ dàng dính chảo, tao lười làm."

Trình Ân Ân không nói gì. Cô cảm thấy rất kỳ quái, cha mẹ kỳ quái, cô cũng kỳ quái, giống như xung quanh cái gì cũng kỳ quái.

Cơm nước xong xuôi khi về phòng cô bắt đầu đọc sách làm bài, không để cho đầu óc nhàn rỗi. Bởi vì nếu không như thế, cô sẽ cảm thấy không yên ổn cùng với bối rối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!