Trình Ân Ân mở cửa phòng, nghe được tiếng la Giang Tiểu Sán truyền tới từ phòng ăn: "Tiểu Ân Ân, hôm nay có món sườn nấu dứa chị thích ăn."
Dì giúp việc đã dọn cơm xong, lúc cô đi qua, Giang Tiểu Sán gắp một miếng sườn vào trong đĩa của cô, vừa nũng nịu: "Cuối tuần chị làm thịt kho tàu cho em được không, em muốn ăn thịt kho tàu chị làm."
"Chị không biết làm." Trình Ân Ân ngồi xuống.
Giang Tiểu Sán ngừng một chút, nhanh chóng nói: "Em biết, em dạy cho chị."
Trình Ân Ân gật đầu: "Được."
Giang Dự Thành một mực nhìn cô, đột nhiên hỏi: "Không thoải mái?"
Trình Ân Ân buông thõng mí mắt: "Không có."
Cô không giấu được chuyện gì, mặc dù nói chuyện với Giang Tiểu Sán rất bình thường, nhưng mặt mày hoang mang. Giang Dự Thành đưa tay lên trán cô xem thử nhiệt độ, không sốt.
Trình Ân Ân ngoan ngoãn ngồi im, không kháng cự, chờ anh rút tay về nói "Ăn cơm đi", mới cầm đũa lên.
Cô cắm đầu ăn cơm, đoán chừng trên bàn có mấy món cũng không nhìn rõ, Giang Dự Thành không nói gì, thỉnh thoảng gắp đồ ăn vào trong chén của cô, cô đều ăn.
Chậm rãi, ngay cả Giang Tiểu Sán cũng nhìn ra được lòng của cô đang không yên. Lúc làm bài tập, ghé lên mặt bàn nhìn cô, lông mi dài hạ xuống trong mắt tràn ngập quan tâm.
"Tiểu Ân Ân, chị không vui sao?"
Trình Ân Ân cũng nằm xuống, mặt đối mặt với cậu bé, bốn mắt nhìn nhau.
"Có phải là ba em bắt nạt chị không?" Tay nhỏ của Giang Tiểu Sán phóng lên đỉnh đầu cô, sờ lên, già dặn thở dài, "Ai, cái ông già độc thân này lại làm cho mình mất mặt rồi. Nếu như chị tức giận thì cứ mắng ba em đi, đánh cũng được, chắc chắn ba em không dám đánh trả."
Chuyện ngày đó, thật ra Trình Ân Ân không có một chút nào tức giận. Mặc dù chú Giang cưỡng hôn cô còn vén áo cô, nhưng mà cô… cô là một người không có nguyên tắc.
Không phải không vui, chỉ là mờ mịt.
Hôm nay Giang Tiểu Sán phát huy tốc độ làm bài tập bình thường, rất nhanh giải quyết xong, để cô về phòng nghỉ. Trình Ân Ân chưa về phòng, cô cảm thấy trong lòng mình có chút buồn bực, đi vào bếp, bỗng nhiên muốn uống rượu.
Giang Dự Thành thích uống rượu đỏ, cô biết trong nhà có giấu rượu, nhưng đi dạo không có chút đầu mối trong phòng bếp, không tìm được.
Giang Tiểu Sán đi theo tới: "Chị đang tìm cái gì vậy?"
"Chị muốn uống rượu." Giọng nói của Trình Ân Ân rất thấp.
Giang Tiểu sán trừng mắt một chút, sau đó mới bậy bạ nói: "Rượu ba em uống hết rồi. Chỉ còn sữa AD canxi thôi, chỉ có cái này. Đến đây, em uống với chị, uống sữa giải sầu cũng giống vậy."
Trình Ân Ân phờ phạc nói: "Cũng được."
Hai người đem nguyên một thùng sữa AD canxi đến phòng khách, mỗi người tự mình mở ra một chai. Giang Tiểu Sán giơ chai sữa lên nói: "Cạn ly.:
"Cạn ly."
Trình Ân Ân chạm chạm vào chai sữa của cậu bé, sau đó hai người đồng thời ngậm lấy ống hút, làm một hơi nguyên một bình.
Còn một đống email lại không xem, suy nghĩ của Giang Dự Thành có chút rối loạn, đứng bên cửa sổ đốt thuốc lá.
Anh nhìn ra được tâm tình của Trình Ân Ân không tốt. Lúc ở trên xe còn bình thường, có thể rộng lượng nói ra những lời như vậy nhưng một lúc sau khi về ngược lại sa sút hơn.
Sự tình phát triển chệch hướng mong muốn, anh quá tự tin, tự tin cho dù một lần nữa vẫn có thể có được cô. Nhưng trên xe khi cô hỏi vấn đề kia, anh không có cách nào trả lời.
Không yêu? Làm sao có thể không yêu.
Nhưng nếu là yêu, không thể nghi ngờ chính là vạch ra một đường hồng câu (*) giữa hai người. Dù sao thì bây giờ cô cũng xem "Giang phu nhân" là một người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!