Chương 42: (Vô Đề)

Phạm Bưu là nhân vật tiêu biểu cho trường phái "đầu óc ngu si tứ chi phát triển", Trình Ân Ân chỉ trả lời một chữ ngắn gọn "Vâng" làm cho anh không biết trả lời lại như thế nào, một lần nữa đưa di động qua hướng của Phương Mạch Đông.

Người sau liếc mắt, còn chưa kịp đưa ra phản ứng, nghe người đối diện nói một tiếng nhỏ.

Giang Dự Thành gác đũa lại, mặt không thay đổi nhìn bọn hắn: "Nói."

Phạm Bưu cả người cơ bắp cường tráng, không sợ trời không sợ đất, chỉ có trước mặt Giang Dự Thành ngay cả cái rắm cũng không dám thả, lập tức nói: "Chị Trình gửi WeChat cho em."

Giang Dự Thành đưa tay, anh lập tức ngoan ngoãn đưa điện thoại ra.

Những tiết học buổi sáng Trình Ân Ân không hề nghe lọt tai, cơm trưa cũng ăn không vô, do dự một hồi lâu, rốt cuộc vẫn hạ quyết tâm, mở hình WeChat của Phạm Bưu ra.

Cô không hỏi Phương Mạch Đông, lý do thứ nhất chính là số lần cô gặp Phạm Bưu nhiều hơn, quen thuộc hơn. Lý do khác nữa là mặc dù nhìn Phương Mạch Đông ôn nhuận thân sĩ, nhưng trên thực tế so với chị gái cơ bắp mặt mày hung hãn có cảm giác xa cách hơn.

Hai người này đều là tay trái tay phải của Giang Dự Thành, chắc hẳn hiểu rõ sự tình của anh, nhưng Trình Ân Ân vẫn không thể trực tiếp hỏi đến những chuyện có liên quan đến vợ của chú ấy.

Cô gửi xong chữ "Vâng", ngay tại lúc nghĩ hay mình đi hỏi Trợ lý Phương, không ngờ Phạm Bưu lại gọi điện thoại đến.

Cô sửng sốt một chút, vội vàng nói một tiếng với Diệp Hân, vứt xuống phần cơm trưa chỉ động có mấy đũa, đến một chỗ yên tĩnh để nghe.

Bên kia truyền đến lại là giọng nói của Giang Dự Thành: "Muốn hỏi gì, cứ trực tiếp hỏi tôi."

Âm sắc của anh thật sự rất êm tai, Trình Ân Ân nhớ đến hai tiếng "Ân Ân" anh gọi bên tai cô.

Lần đó lần đầu tiên trong mười bảy năm cuộc đời nghe người khác gọi tên mình sinh ra cảm giác động lòng.

Mặc dù, anh chỉ nhận nhầm người.

Những lời nói không giải thích được kia, chắc hẳn là muốn nói cùng với vợ anh. Rõ ràng anh vẫn rất yêu cô ấy, Trình Ân Ân muốn giúp anh, chỉ là không biết đến tột cùng mình có thể làm được gì.

Cũng nên thử một lần. Chú Giang tốt với cô như vậy, cô muốn vì anh làm chút gì đó, hy vọng lần kế tiếp anh uống say, ở bên cạnh anh là người anh nhung nhớ.

Chuyện cô động lòng vẫn không thay đổi, sẽ tự mình giấu giếm kỹ càng.

Con mắt ê ẩm, cô đè bàn tay lên, giống như nước mắt đang rơi.

Cô một mực không nói gì, Giang Dự Thành đợi một lúc, thấp giọng nói: "Đừng nghĩ lung tung, chiều nay tôi đi đón cô."

Sau khi cúp điện thoại, Trình Ân Ân ngồi một hồi trên băng ghế ven đường. Đường nhỏ không có người qua lại, gió Bấc cuốn đống lá rụng, tiếng vang xào xạc.

Một ngày khi Trình Ân Ân mười bảy tuổi hiểu được, thích một người, là vô tư, cũng là khổ sở.

Bên tai vang lên tiếng bước chân, cô vội vàng xoa xoa khóe mắt ướt át, ngẩng đầu lên nhìn, là Đoạn Vi.

"Chị Vi Vi," Cô phát hiện mình nói có chút giọng mũi, hắng giọng một cái, "Sao chị tới đây?"

"Nhìn thấy em, tới xem một chút." Ánh mắt Đoạn Vi dừng lên trên đôi mắt ửng đỏ của cô trong chớp mắt, không chút tiếng động dời đi, ngồi bên cạnh cô, giúp cô kéo lại khăn quàng cổ. "Vì sao lại đến chỗ này một mình? Chỗ này gió lớn, đừng để bị cảm lạnh."

"Muốn yên lặng một chút." Trình Ân Ân nói, "Cảm ơn chị Vi Vi."

Đoạn Vi cười khẽ: "Sao vậy, có tâm sự?"

Trình Ân Ân rũ mắt xuống, "Em thích một người không nên thích."

Ngữ khí của cô rất tỉnh táo, bình dị, giống như thuật lại chuyện của người khác. Chỉ vì tối qua một đêm không ngủ. Trong một sáng mùa đông bình thường chẳng có gì khác lạ, đã đem những tâm sự xoắn xuýt tự đáy lòng mình nói một cách rõ ràng bằng phẳng.

"Vì sao không nên thích?"

"Tuổi của người đó gấp hai em." Trình Ân Ân nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!