Chương 4: (Vô Đề)

Vạch trần âm mưu của băng nhóm tội phạm, còn có ý định gọi 110 báo Cảnh sát, đã thế còn bị bắt tại chỗ, Trình Ân Ân cảm thấy mình cách cái chết không xa.

Lần này chắc không cần vỗ béo nữa mà sẽ trực tiếp giết.

Thật hối hận, cô không nên hối hận như vậy, cô vẫn nên giữ lại bằng chứng và báo án nặc danh.

Giang Dự Thành buông lỏng tay, cô theo bản năng muốn chạy trốn.

Vừa rồi choáng váng bỏ chạy nên không để ý. Lúc này mới nhìn rõ, sau lưng Giang Cùng Thành còn có một người đang đứng, chính là cái vị đeo kính ngày hôm đó.

Sau khi tầm mắt giao nhau, gã đeo kính còn cười khẽ với cô. Nụ cười kia nho nhã lễ độ, chỉ là rơi vào trong mắt Trình Ân Ân lúc này nhìn thế nào cũng thấy nham hiểm, đặc biệt là hiệu ứng phản quang của cặp kính kia càng tỏ ra âm hiểm hơn.

Trình Ân Ân vội vàng lưu lại, trừng mắt to cảnh giác. Kết quả là lui quá mạnh, "Bang" một tiếng đâm sầm vào cánh cửa.

Cửa bị mở ra một nửa, cuộc trò chuyện giữa bác sĩ Trương cùng Phạm Bưu bị cắt ngang, đồng thời quay đầu nhìn lại.

Bác sĩ Trương nhìn thấy Trình Ân Ân đầu tiên là sững sờ, lập tức cười lại một tiếng: "Lão Giang."

Không hổ là người từng trải, giờ phút này trước mặt Trình Ân Ân, dường như cái hành động "cô đuổi theo tôi trốn tránh" mấy ngày không hề phát sinh. Ngay cả một chút chột dạ hổ thẹn cũng không nhìn ra, cười ha hả mười phần bình tĩnh thong dong.

"Sao hai người lại đến cùng lúc vậy?"

Trình Ân Ân chậm rãi quay đầu, ném một ánh mắt u oán khiển trách.

Không ngờ tới bác sĩ Trương đường đường là một chuyên gia y học, vậy mà cũng tham gia vào hoạt động của băng nhóm tội phạm, thật sự là bại hoại đạo đức, lòng người không còn chất phác nữa rồi.

Ánh mắt Giang Dự Thành đặt trên người Trình Ân Ân, giương mắt nhìn về phía bác sĩ Trương khẽ gật đầu: "Trước tiên tôi đưa cô ấy về đã."

Ngữ điệu nói chuyện của anh một mực tỉnh táo, không chút gợn sóng, lúc này Trình Ân Ân lại thảo mộc giai binh (*), nghe câu này tựa như là "Trước tiên tôi đem cô ấy giam lại đã."

(*) – Thảo mộc giai binh; Thành ngữ, khi con người ta rơi vào sợ hãi tột độ, họ nhìn những thứ chuyển động như cây cỏ lại tưởng là quân địch. Thường được dùng để diễn tả những người tỏ ra nghi ngờ khi họ hoảng sợ (Theo Baidu).

Thế là kìm lòng không được mà run lập cập.

Giang Dự Thành nhìn cô một cái, cởi áo khoác, phủ lên vai cô.

Trình Ân Ân lại cảm thấy giống như có một bàn tay vô hình bóp lấy cổ mình. Cả người dùng sức dán lên cửa, cánh cửa đang mở một nửa bị cô đè lên lại tiếp tục mở rộng ra, đụng vào tường phát ra thêm một tiếng "bang" nữa.

Tay Giang Dự Thành dừng lại một giây, không chút tiếng động rụt lại, áo khoác vắt lên cánh tay trái nghiêng người.

"Lại đây."

Trình Ân Ân luôn cảm thấy quay về cùng với anh, cái đang chờ cô không phải là một thanh đao to lớn cứng như đá thì chính là một cây súng đã được lên nòng sẵn sàng. Nhưng đối phương có đến bốn người, tấn công trước sau, chắc chắn là chạy không thoát.

Cô không chút tình nguyện nặng nề di chuyển đôi chân về phía đại boss xã hội đen, giống như phạm nhân bị áp giải, bước từng bước đi về pháp trường.

Trình Ân Ân nghĩ đến cha mẹ, hai người thân duy nhất của cô, cũng không quan tâm người thân của mình. Mặc kệ là như thế nào, trước khi đi, cô vẫn muốn gọi điện thoại thông báo một tiếng, nhưng mà buồn thay cô quên mất số điện thoại của cha mẹ rồi.

Cô lại nghĩ mình còn chưa tốt nghiệp cao trung, lúc này chết chính là một con quỷ có trình độ sơ trung.

Giang Dự Thành đi sau lưng cô, từng bước chân của Trình Ân Ân chậm chạp, anh là một người cao lớn chân dài, không thể nào không đi chậm lại.

Toàn bộ hành trình đầu cô buông thõng, hai vai gầy rũ cụp xuống, giống như một con chim cút ủ rũ.

Đi một hồi, ngay lúc này Trình Ân Ân lại suy nghĩ đến tỷ lệ chạy trốn thành công của mình, chợt nghe giọng nói của đại boss xã hội đen từ phía sau thổi đến.

"Muốn đi ra ngoài?"

Đã gần đến cửa phòng bệnh, chưa đến hai mét nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!