Chương 38: (Vô Đề)

Kể từ lúc bị tát một cái tát cho tới bây giờ, Trình Ân Ân không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng vừa nghe đến câu quan tâm này, không biết vì sao lại không nhịn được mà muốn khóc.

Có đôi khi nước mắt của một người, không sợ đau, không sợ bị thương mà sợ có người quan tâm.

Cô lắc đầu nói: "Không đau." Trong hốc mắt lại có nước mắt đảo quanh, ráng chống đỡ kiên cường ngược lại càng đáng thương.

Giang Dự Thành đè cô vào trong ngực, lòng bàn tay vuốt ve hai lần sau đầu cô. Cái trấn an dịu dàng như vậy làm cho nước mắt của Trình Ân Ân trong nháy mắt mất khống chế, mặt chôn ở ngực anh, nước mắt mãnh liệt cuồn cuộn chảy từ hốc mắt ra.

Không biết đột nhiên ấm ức to lớn từ đâu, phảng phất đọng lại một hồi khổ sở thương tâm.

Nhưng cô không hề phát ra một chút âm thanh nào, ngoại trừ một mảnh vạt áo nhanh chóng ướt nhẹp, thấm vào vải kề sát vào da, cái lạnh nhắc nhở Giang Dự Thành, không có ai biết được cô đang im lặng khóc thút thít.

Phàn Kỳ cùng một nam sinh cùng lớp đang đi từ trên thang lầu đi xuống, nhìn thấy màn này.

Trước mắt bao người, là một cái ôm không e ngại.

Mỗi lần gặp qua Giang Dự Thành đều để lại ấn tượng sâu sắc với Phàn Kỳ. Người đàn ông không rõ lai lịch, rõ ràng không thuộc về cái trường này cũng không tồn tại trong kịch bản, lại dựa theo ý mình mà tiến vào.

Hầu như quan hệ của anh ta với Trình Ân Ân cũng không để cho người ta nhìn thấu. Trình Ân Ân nói là chú, nhưng mà kiểu "chú" như vậy không phải là khiến cho người ta có áp lực hay sao? Huống hồ, chú tuổi còn trẻ cũng không có gì kỳ lạ, nhưng chú nhưng nhìn cháu gái của mình với ánh mắt này, ba cô ấy có biết không?

Đàn ông hiểu được đàn ông, người này đối với Trình Ân Ân có tâm tư, Phàn Kỳ liếc qua là thấy ngay.

"F*ck, nam chính kia là ai vậy? Trong ngực anh ra còn có nữ sinh nhìn thế nào lại giống Trình Ân Ân như vậy?" Nam sinh sau lưng cậu nói nhỏ.

"Giống con khỉ, chính là cô ấy."

"Ai, tôi nhớ ra rồi. Người lần trước đến làm rối buổi họp lớp kia! Không phải nói là kim chủ của Trình Ân Ân sao…"

Phàn Kỳ không có phản ứng, đối mặt vài giây với Giang Dự Thành, đi lên trước. Biểu cảm của Giang Dự Thành không có chút thay đổi, kiểu đàn ông thành thục đều như vậy, lòng dạ thật sự rất sâu.

"Trình Ân Ân." Cậu ta gọi một tiếng.

Trình Ân Ân lập tức ngẩng đầu từ trong ngực của Giang Dự Thành, trên gương mặt còn một mảnh nước mắt, cô vội vàng dùng tay lau lau qua.

Phàn Kỳ đưa túi nhựa trong tay qua: "Cậu vẫn chưa lấy thuốc."

Trình Ân Ân đưa tay nhận, nói: "Cảm ơn."

Thời gian dừng lại trong tay cô chưa đến một giây đồng hồ, Giang Dự Thành tự nhiên cầm lấy, lập tức nắm cả bờ vai cô dẫn người đi.

Phàn Kỳ đứng ở đằng sau, có mấy người sau lưng cũng bước tới, một đám người nhìn chằm chằm hai cái bóng lưng.

"Kim chủ trực tiếp tới như vậy không thích hợp, cái này đã hai lần rồi."

"Cậu thì biết cái gì, khẳng định là biết bị khi dễ, đến làm chỗ dựa đấy chứ."

Phàn Kỳ im lặng: "Vì sao các cậu lại nhiều chuyện như vậy?"

Mấy "cậu em" liếc nhìn cậu một cái: "Kỳ ca, anh đặt thêm tâm tư vào đi. Không hề có hào quang nam chính, nhân vật nữ chính còn bị người khác ôm đi, còn có thể bình tĩnh như vậy."

"…Cút!"

Phòng làm việc của Hiệu trưởng.

Đới Dao khóc cầm gạt tàn thuốc ném về phía Hiệu trưởng Lưu, người trung niên mập mạp linh hoạt né tránh, cốp

---- một tiếng, giá sách làm bằng gỗ thật gặp nạn. Hiệu trưởng Lưu đau lòng sờ lên cái lỗ nhỏ bị ném trúng mà xuất hiện, mắng lớn tiếng: "Mày, cái con ranh nổi điên làm gì? Những thứ kia đều rất là đắt đó. Nếu còn đập phá loạn xị có tin là tao đánh mày không?"

"Ông đánh đi, tôi đã bị đánh thành dạng này rồi, tôi còn sợ ông đánh thêm một hai lần hay sao?" Hai bên mặt Đới Dao đều sưng không ra hình dạng, đỏ hồng tia máu, khóe miệng còn có chút máu. Cô ta làm sao có thể xuống tay với bản thân mình nặng như vậy. Còn không phải là do ông cậu tốt này hay sao, nhìn Giang tổng chó má kia vẫn một mực không lên tiếng thì tự mình động thủ cho cô hai tát tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!