Chương 35: (Vô Đề)

"Ân Ân, cậu đang nghĩ gì vậy?" Diệp Hân quơ quơ tay trước mặt Trình Ân Ân.

Trình Ân Ân hoàn hồn: "Không có."

Giữa trưa, căn tin đông nghịt, cửa sổ phục vụ món thịt kho măng là nơi tranh cướp náo nhiệt nhất. Rõ ràng Trình Ân Ân cũng thường đi cái cửa sổ kia, dì phát thức ăn cho cô thêm một muỗng nữa, không biết vì sao mọi người đều chen lấn tại chỗ đó. Sau khi cướp thịt xong, đội ngũ phía sau không giành được, tiếng oán than vang dội.

Lúc Trình Ân Ân bưng chén thịt kho măng ra, thịt tràn đầy đến nỗi đi qua người nào, người nấy đều không nhịn được mà chửi thề: "Dì ấy cũng bất công quá rồi."

"Đừng nhìn," Diệp Hân ôm đầu của một nam sinh đang nhìn chằm chằm đẩy ra, "Cậu còn muốn ra tay cướp sao?"

"Tớ nào dám chứ." Nam sinh bưng một mâm thịt vụn còn lại than thở rời đi.

Lúc này Đào Giai Văn chạy tới: "Tớ có thể ngồi đây không?"

"Ngồi đi." Diệp Hân nói.

"Cảm ơn." Đào Giai Văn cười ngồi xuống bên cạnh cô, đưa mắt nhìn Trình Ân Ân thấy cô đang chống cằm nhìn chằm chằm chén thịt kho măng đến xuất thần. Đào Giai Văn len lén đụng cánh tay Diệp Hân, nhỏ giọng hỏi: "Cô ấy sao vậy?"

Diệp Hân lắc đầu, gọi một cô lần nữa: "Ân Ân, nhanh ăn cơm đi, đồ ăn muốn nguội rồi."

Trình Ân Ân mặt ủ mày chau. Phía đối diện, Đào Giai Văn cười: "Cậu có chuyện gì phiền lòng sao?"

Trình Ân Ân nhét một miếng thịt vào trong miệng, đồ ăn ngon nhưng khi cô lại cảm thấy vô vị. Nhíu mày một cái, ngẩng đầu lên hỏi hai người đang ngồi đối diện: "Các cậu có biết biện pháp nào có thể giúp hai người hàn gắn lại không?"

"Cậu đang suy nghĩ chuyện này sao? Tớ còn tưởng trong lòng cậu chỉ để tâm đến học tập." Đào Giai Văn hắng giọng một cái, hơi cố ý cười xấu xa, "Cậu muốn hàn gắn lại với ai?"

"Không phải tớ," Trình Ân Ân chọc chọc cơm, "Là một người bạn của tớ."

"Chú Giang của cậu?"

"Ngày đó đến lớp chúng ta…."

Diệp Hân cùng với Đào Giai Văn trăm miệng một lời.

Trình Ân Ân sững sờ ngay tại chỗ: "Sao các cậu biết được?" Cô không muốn chuyện riêng tư của chú Giang, chỉ mơ hồ nói là bạn thôi, như vậy cũng có thể đoán được sao?

Đào Giai Văn lập tức hỏi tiếp: "Cậu muốn giúp chú ấy hàn gắn? Chú ấy chia tay bạn gái? Hay ly hôn?"

Vấn đề này Trình Ân Ân cũng không muốn trả lời lắm, nhưng sau đó Diệp Hân nói một câu, chuyển chủ đề: "Cậu đã đề cập đến chú ấy nhiều lần."

Đây là lời nói thật. Người mà Trình Ân Ân quen biết nhiều như vậy, người đối xử tốt nhất với cô chỉ có chú Giang với Tiểu Sán Sán, mỗi lúc ở cùng một chỗ với Diệp Hân thường nhắc đến.

Đào Giai Văn cười cười, không xen vào nữa, vừa ăn cơm vừa nghe hai người nói chuyện.

Diệp Hân nghĩ nghĩ: "Thông thường thì đầu tiên cậu cần phải biết nguyên nhân bọn họ xa nhau. Sau đó đúng bệnh mà hốt thuốc."

Cái này chính là điểm mấu chốt. Trình Ân Ân không biết, cũng không dám tùy tiện hỏi, lại bóc ra vết sẹo của người khác.

Diệp Hân thấy cô lắc đầu, tiếp tục phân tích: "Xa nhau, chắc chắn là trong hai người có ít nhất là một bên xảy ra vấn đề. Có thể là thay lòng đổi dạ ngoại tình hoặc là…"

"Không phải."

Thật ra Trình Ân Ân cũng không hiểu rõ, nhưng cô cảm thấy chắc hẳn không phải là nguyên nhân này. Đại khái là hình tượng Giang Dự Thành trong lòng cô cao vút, Tiểu Sán Sán được dạy dỗ tốt như vậy, theo bản năng cô tưởng tượng gia đình của bọn họ rất tốt đẹp. Cô tin chú Giang không phải là người như vậy, cũng tin tưởng vợ của chú ấy không phải là người như vậy.

Cô chưa từng thấy phương thức sống chung của vợ chồng là như thế nào. Trình Thiệu Quân cùng với Phương Mạn Dung là tài liệu giảng dạy "sai trái" sống sờ sờ trước mặt. Hai người bọn họ chưa từng thấy cái gọi là tình yêu tồn tại. Nhưng sống cùng chỗ với nhà cô, có một cặp vợ chồng có tiếng là yêu thương nhau, có một cô con gái cũng trạc tuổi cô, phải nói là cực kỳ tương phản.

Lúc còn bé Trình Ân Ân sợ nhất chính là cùng chơi đùa với cô bé kia, bởi vì cô không kiềm chế được mà tỏ ra ghen tị, ganh ghét. Nhà cô bé kia không hề giàu có, nhưng lại lớn lên một một môi trường hòa thuận tương thân tương ái, tính tình ngây thơ đáng yêu, rất thích cười, rất vui vẻ khiến cho người khác yêu thích, trong khi cô lại luôn luôn tự ti nhạy cảm.

Cho nên cô một mực tin tưởng, trẻ con được giáo dục trong gia đình có cha mẹ yêu thương nhau cùng với một đứa trẻ sống trong gia đình không hạnh phúc luôn có sự khác biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!